Chương 3: Khi Nào Lãnh Chứng

Editor: Nguyệt Tịnh Quân.

______

Thẩm Từ toàn thân cứng đờ, hai giây sau mới có phản ứng, cậu như bị điện giật rút tay về.

Tần Ức cầm bản phổ cầm kia lên, mắt lướt qua nội dung trên tờ giấy, trên mặt không lộ ra bất kỳ cảm xúc nào, chỉ giương mắt nhìn về phía thiếu niên, giọng khàn khàn:

"Cậu viết?"

Thẩm Từ bối rối ứng thanh một tiếng.

Toang rồi Thẩm ơi là Từ.

Bản phổ cầm này là do nguyên chủ sao chép, nội dung giống như bản nhạc đã bán giá cao hơm trăm triệu tệ của Tần Ức, bản âm thanh thì được người sưu tầm ngoại quốc lưu trữ, còn bản gốc căn bản chưa từng công khai ra ngoài, nhưng lại có nghệ sĩ dương cầm diễn tấu, nguyên chủ liền căn cứ theo hiểu biết của mình mà viết ra nó, nhưng cậu ta ngũ âm không đủ, khẳng định là nghe không chuẩn, bản nhạc viết ra hẳn là không chỗ nào không có lỗi.

Như nào lại lòi ra bản phổ cầm này để Tần Ức phát hiện hả hả?

Quả nhiên, Tần Ức cầm tập giấy trả lại cho cậu, giọng nói vẫn trầm thấp như cũ: "Không có chỗ nào đúng."

Thẩm Từ: "..."

Thân thể cậu có chút cứng đờ, hai má phút chốc đỏ bừng.

Vừa gặp mặt cứ phải công khai lấy cổ mình mài dao sao?

Thẩm Từ muốn tìm cái khe nứt an nghỉ cho xong, vội vàng nhét sấp giấy vào lại kẹp văn kiện, lúc ngẩng đầu lên lần nữa thì Tần Ức đã đi đến cọng lông cũng không còn, chỉ nghe được tiếng đóng cửa vang lên, xem ra là đã về phòng của mình rồi.

"Ể..."

Cứ như vậy mà đi mất hử?

Chẳng qua ngẫm lại thấy cũng đúng, nguyên chủ lấy nhạc của người ta viết sai đến bết nhè như vậy, dù là ai cũng giống như nuốt phải mìn, với cái nết trời đánh của Tần Ức không cho cậu tắm nước bọt thì tính tình đang còn tốt chán.

Không thể lưu lại ấn tượng tốt trong lòng đối phương, Thẩm Từ cả người ủ rũ, quản gia ở bên cạnh an ủi cậu, nói: "Thẩm tiểu thiếu gia không cần để ý, Tần Thiếu từ trước đến nay vui buồn thất thường, luôn bạo phát nóng nảy —— cậu vừa nãy không bị thương ở đâu chứ?"

Thẩm Từ lắc đầu, cái ly thủy tinh kia cũng không có đập trúng cậu, cậu quay đầu nhìn thoáng qua mãnh thủy tinh vỡ trên sàn nhà: "Có điều, mọi người sao không thay mấy thứ dễ vỡ này đi? Để như vậy không phải rất nguy hiểm sao?"

Quản gia: "Tần thiếu không cho chúng tôi động đến đồ trong biệt thự, chúng tôi chỉ có thể quét dọn hằng ngày, trừ khi cậu ấy vô ý làm vỡ đồ, thì lúc đó mới được phép đổi cái mới.

Kể cả bên ngoài biệt thự lúc cậu đến đã nhìn thấy, cũng là cậu chủ không cho động, mới tàn tạ tả tơi thành như vậy."

Thẩm Từ sững sờ.

Đây là mắc cái chứng gì rứa?

"Thẩm tiểu thiếu gia mời đi bên này theo tôi, " quản gia hướng cậu làm thủ thế "Mời": "Tôi đưa cậu đến phòng của cậu."

Biệt thự thực sự là rất lớn, trên dưới có ba tầng, Tần Ức bởi vì hành động bất tiện, chỉ có thể hoạt động ở lầu một, phòng Thẩm Từ ở được sắp xếp ở tầng hai, quản gia giúp cậu xếp cất đồ vào trong tủ quần áo, xong xuôi liền đóng cửa lại.

Thẩm Từ nhìn ngó xung quanh, căn phòng này sáng sủa sạch sẽ, có thể là căn phòng duy nhất không bị dây thường xuân leo đầy cửa sổ, diện tích có khi lớn gấp hai lần căn phòng của cậu ở Thẩm gia, mặc dù mọi thứ cần có đều đầy đủ, nhưng căn phòng lại quá rộng nên nhìn sao cũng có vẻ hơi trống trải.

"Nếu như cậu cần mua thêm cái gì, có thể nói với tôi bất cứ lúc nào." Quản gia nói, "còn có, tôi nghĩ cần nói cho cậu biết rõ về bệnh tình của Tần thiếu, là hôn phu của Tần thiếu cậu có quyền được biết về chuyện này."

Nghe ông nói tới chuyện này, Thẩm Từ không nhìn lung tung nữa, quay đầu:

"Chú cứ nói đi ạ."

"Tâm thần Tần Thiếu bị tổn thương là do ảnh hưởng di truyền từ mẹ, đã được chẩn đoán lúc còn rất nhỏ, cái này chắc cậu đã có nghe qua.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!