Edit: Linh.
Beta: Mều.
___________
Thẩm Từ nhanh chóng lấy lại tinh thần sau khi nghĩ đến "Bánh kem Chocolate" kia, cậu lại nghe thấy Tần Ức nói thêm:
"Không nhiều lắm, muốn mua gì thì cứ mua, hết thì lại tìm tôi.
Mật khẩu tạm thời đặt là ngày sinh nhật của em, muốn đổi thì có thể tự đổi."
Thẩm Từ trầm mặc.
Muốn mua cái gì……thì cứ tiêu?
"Muốn mua gì thì mua " của Tần thiếu, rốt cuộc là mua những gì vậy!
Cậu nhìn về phía đối phương, ánh mắt càng thêm kính sợ, nhưng vẫn không nói nên lời, ngược lại lại chú ý đến chuyện khác: "Sao anh biết ngày sinh nhật của em thế?"
Tần Ức đột nhiên dừng một lúc, không được tự nhiên mà nhìn chỗ khác: "Ôn Dao nói cho anh biết."
Ôn Dao?
Chẳng phải Tần thiếu và Ôn Dao không hợp nhau sao, thế mà lại hỏi anh mấy chuyện như này ư?
Thẩm Từ còn đang nghi hoặc thì Tần Ức lại nói: "Lúc đó anh không biết ngày em đến Tần gia là ngày sinh nhật của em, cũng chưa kịp chuẩn bị quà gì, mà ba em cũng không nói cho anh, nếu nói sớm hơn thì anh có thể để em đến sớm vài ngày, hoặc là trễ một chút cũng được."
Dừng một chút, nói tiếp: "Sang năm anh sẽ bù quà sinh nhật cho em."
"Như thế này cũng tốt mà, không phải sao," Thẩm Từ nói, "Vào sinh nhật lần thứ 18 của em, em đến Tần gia, gặp được người quan trọng nhất đời mình, cũng coi như là một món quà sinh nhật đặc biệt, rất có ý nghĩa."
Người quan trọng nhất đời mình……
Mấy chữ này khiến Tần Ức có chút xúc động, ngón tay đặt ở trên tay vịn xe lăn động đậy, môi mỏng hơi mấp máy, giống như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng lại chẳng nói gì cả.
"Nếu anh đã biết ngày sinh nhật của em, vậy anh cũng nói cho em biết ngày sinh nhật của anh đi?" Thẩm Từ nghiêng người nhìn hắn, "Như vậy, bao giờ đến sinh nhật anh, em sẽ chuẩn bị quà."
Tần Ức mím môi, đột nhiên điều khiển xe lăn rời đi: "Đợi khi nào tôi muốn thì sẽ nói cho em biết."
Thẩm Từ sửng sốt.
Ngày sinh nhật có bí mật gì mà không thể cho người khác biết?
Hay là có chuyện buồn gì đó đã xảy ra trong ngày sinh nhật, nên hắn không muốn nhớ lại?
Tần Ức không chịu nói thêm, cậu cũng không tiếp tục quấy rầy hắn nữa, đi lên tầng sắp xếp đồ dùng học tập cho học kì mới, cuối cùng trong mười mấy cái cặp sách, cậu cũng chọn được một cái trông có vẻ bình thường nhất, sau đó xếp đồ vào trong cặp.
Bộ đồng phục học sinh không vừa người đã được mang đi sửa lại, ba ngày sau mới có người đưa lại cho Thẩm Từ, màu sắc thì vẫn vậy, kiểu dáng đã được sửa lại hoàn toàn, đẹp thì có đẹp, nhưng không hề có một chút liên quan nào đến bộ đồng phục trước kia.
Này hoàn toàn không phải đồng phục học sinh mà!
Cậu mặc bộ đồng phục này đến trường, nhà trường cho phép à?
Cậu hỏi Tần Ức thì Tần Ức lại nói: "Em cứ yên tâm đi học là được."
Thẩm Từ đành phải tin tưởng "Tần thiếu ngoại trừ việc "không đứng dậy được" và "không đứng lên nổi"* thì không gì không làm được", trong lòng thầm cầu nguyện giáo viên sẽ không vì chuyện đồng phục mà mắng cậu.Buổi tối trước ngày khai giảng, hai người đi ngủ sớm.
Bình thường giờ này bọn họ cũng chuẩn bị lên giường, nhưng hôm nay lại không ngủ được, Thẩm Từ trằn trọc hai mươi phút, cuối cùng vẫn không nhịn được, nhẹ giọng hỏi: "Ca ca, anh ngủ chưa?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!