Chương 28: (Vô Đề)

Editor: Linh.

Beta: Mều.

______

Thẩm Từ để điện thoại xuống, leo lên giường, lòng hiếu kỳ tự nhiên trỗi dậy: "Ca ca, trước kia anh từng có mối tình nào chưa?"

Tần Ức nhíu mày: "Chưa từng."

Thẩm Từ nghĩ thấy cũng đúng, Tần Ức mới mất nụ hôn đầu tiên, khẳng định là chưa từng yêu.

Vì thế cậu lại hỏi: "Vậy, bình thường anh không có nhu cầu về chuyện kia sao?"

Tần Ức: "……"

Hắn thật sự không biết nên trả lời cậu thiếu niên tràn đầy hiếu kì này như nào, nửa ngày mới nghẹn ra hai chữ: "Không có."

Thẩm Từ vẻ mặt nghiêm túc: "Nhưng em thấy nam chính trong tiểu thuyết, nhu cầu ở phương diện đó đó rất mạnh, luôn đè nửa kia lên tường mà hôn, trên sô pha, trong xe, trên giường, các nơi……"

"Thẩm Từ," Tần Ức rốt cuộc không nhịn được nữa mà ngắt lời cậu, "Bình thường em đọc loại tiểu thuyết gì?"

"Thì là…… tiểu thuyết bình thường thôi," Thẩm Từ ngồi quỳ ở trên giường, cố gắng biểu hiện thật ngoan ngoãn, cậu chớp chớp mắt, "Có gì không đúng sao?"

Tần Ức quay mặt đi, không muốn nói chuyện với cậu nữa.

"Ca ca," Thẩm Từ vẫn bám riết không tha, "Không phải là do anh bị mất h@m muốn ấy ấy đó chứ?"

Tần Ức đột nhiên quay đầu lại, ánh mắt trở nên nguy hiểm, tầm mắt hắn quét qua người đối phương một lượt từ đầu đến chân.

Tuy rằng hắn không nói gì, nhưng không hiểu sao Thẩm Từ lại cảm thấy lạnh cả người, giống như bị con thú săn mồi to lớn nào đó nhìn chằm chằm, mà cậu chính là con mồi kia.

Cậu theo bản năng lùi về phía sau chút chút, chậm rãi rời khỏi phạm vi "săn mồi", mới thấy Tần Ức dần thu ánh mắt lại, khôi phục sắc mặt vô cảm, ra lệnh: "Đi luyện đàn."

"Vâng.

" Thẩm Từ xuống giường, xoay người đi tới phòng đàn.

Trong lòng cậu vẫn còn chút tiếc nuối: Vẫn chưa moi được thông tin gì sất.

Cho nên rốt cuộc Tần thiếu có được không vậy?Không có được đáp án, Thẩm Từ mang theo thất vọng mà đi luyện đàn, đến buổi chiều, Lục Hành cuối cùng cũng ngủ dậy, gửi tới một tin nhắn.

Thẩm Từ nhận liên tiếp hơn mười tin nhắn WeChat, tất cả đều từ Lục Hành gửi qua, bao gồm cả màn hình lịch sử trò chuyện của anh ta với đồng nghiệp, bài báo được đăng bởi tài khoản chính thức của bệnh viện, các loại phổ cập khoa học,!

Cậu xem hết toàn bộ mấy cái này, sau đó lưu lại rồi nói cảm ơn bác sĩ Lục.

Vì thế, bắt đầu từ hôm nay, Tần thiếu bị ép phải bắt đầu cuộc sống "Nỗ lực để khôi phục", mỗi ngày bị đốc thúc uống thuốc, còn bị cưỡng chế đi ngủ lúc 10 giờ tối, buổi sáng 9 giờ phải mọc dậy, một ngày mát xa hai lần, thỉnh thoảng còn có "bữa ăn phụ", một ngày ba bữa ăn đầy đủ chất dinh dưỡng phải nghiêm túc thực hiện, không được bỏ cơm, không được kén ăn.

Toàn bộ người trên dưới Tần gia đều nhìn Thẩm tiểu thiếu gia bằng ánh mắt rất kính nể —— chưa từng có ai dám ra lệnh cho Tần thiếu như vậy.

Quan trọng nhất là, tuy rằng Tần thiếu ngoài miệng nói không muốn, trên mặt viết đầy không tình nguyện, nhưng thân thể lại rất thành thật, đã qua nửa kì nghỉ hè, hắn lần lượt thỏa mãn các loại yêu cầu "quá đáng" của Thẩm Từ!

Không biết là do lời khuyên của đồng nghiệp bác sĩ Lục có hiệu quả, hay do tác dụng to bự của tình yêu, hay là do bắt đầu uống thuốc trở lại, tri giác của Tần Ức tiến triển thêm một bước nữa, sau chân phải, đến chân trái cũng có thể cảm nhận được nóng và lạnh, nhưng vẫn chưa thể động đậy, vẫn cần người khác hỗ trợ tắm rửa với mát xa.

Tốc độ khôi phục tuy là chậm, nhưng tiến độ này đã khiến Thẩm Từ phấn khích không thôi, tuy rằng ngoài mặt Tần Ức vẫn là bộ dáng lãnh đạm kia, nhưng cậu có thể cảm giác được, tâm tình hắn đã có chút biến hóa, không còn khép kín giống như trước kia nữa.

Biểu hiện rõ ràng nhất chính là việc hắn đồng ý cho cắt tỉa dây thường xuân trên tường bên ngoài biệt thự.

Loại dây leo này đã mọc ở đây nhiều năm như vậy, đã ngang ngược đến mức sắp không biết ai mới là chủ nhân biệt thự nữa rồi, trước đó Thẩm Từ vào lau một nửa cửa sổ phòng Tần Ức, nửa còn lại bị dây leo cuốn cũng mặc kệ chúng, một tháng sau cậu lại lau tiếp, nhưng lần này không nhịn được, vì thế hoặc là không làm, mà đã làm thì phải làm đến cùng, trực tiếp tìm quản gia cho người đến cắt bỏ toàn bộ dây thường xuân bên ngoài tường, lau sạch các cửa sổ, nhổ bỏ những bụi cây mọc um tùm, phần còn lại giữ để phủ xanh và làm cảnh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!