Editor: Minh Nguyệt Thanh Phong.
Beta: Mều, Linh.
_________
Bác sĩ Lục bị tin tức bất ngờ này làm hết hồn, nhất thời tiếng ăn uống cũng dừng lại, nửa ngày mới lên tiếng "Biết rồi, tôi ăn xong rồi qua.
Thẩm Từ cúp điện thoại, lòng tràn đầy chờ mong mà đợi anh ta tới, vừa quay đầu lại thấy Tần Ức vẫn giữ nguyên tư thế ngồi lúc nãy không nhúc nhích, trên mặt cũng không có chút biến hóa gì.
Cậu tràn ngập vui mừng trong giây lát dần nguội lạnh, nhỏ giọng hỏi "Ca ca, anh hình như… không vui?"
"Không có," ngữ khí Tần Ức vẫn bình tĩnh "Chỉ là không muốn cho mình quá hy vọng, nếu phán đoán có sai vậy thì sẽ không quá thất vọng."
Thẩm Từ há miệng nhưng một từ cũng không nói thành lời, lòng cậu bỗng vô cùng khổ sở, không biết trong năm tháng qua Tần Ức rốt cuộc đã trải qua gì, vậy mà một tia hy vọng phục hồi cũng không có.
Nếu cậu có thể đến đây sớm một chút thì tốt rồi.
Nếu có thể sớm một chút ở cạnh Tần Ức, cùng hắn vượt qua mấy tháng vô cùng gian nan đó, nói không chừng bệnh tình hắn sẽ không nghiêm trọng như hiện tại.
Mà không phải để hắn một mình nằm trong bệnh viện, một mình quay lại biệt thự hoang tàn tràn ngập cô đơn lạnh lẽo, một mình yên lặng thừa nhận thống khổ, còn bị người ngoài hiểu nhầm.
Thẩm Từ cảm thấy sống mũi cay cay, hốc mắt cũng đỏ theo, cậu đi đến phía sau Tần Ức, khom lưng ôm lấy hắn, thấp giọng nói "Xin lỗi, em đến muộn."
Tần Ức hơi giật mình, cầm tay cậu.
Cũng không tính là muộn.
Thẩm Từ nói ra một câu tối nghĩa như vậy, Tần Ức tự nhiên hiểu được một cách khó hiểu, hai người vô cùng ăn ý đều không mở miệng, cùng nhau chờ Lục Hành đến.
Bác sĩ Lục vừa tan ca đêm lại bị gọi tới "tăng ca", trên mặt còn mang theo mệt mỏi, anh ta được Thẩm Từ đưa đến phòng ngủ, đánh giá Tần thiếu ngồi trên xe lăn "Làm sao biết được khôi phục tri giác thế?"
Thẩm Từ đáp "Tôi vừa mát xa chân cho anh ấy, ảnh nói cảm giác được đau."
"Cụ thể ở vị trí nào?"
Thẩm Từ ngồi xổm xuống trước mặt Tần Ức "Chắc là chỗ này."
Lục Hành nhìn nơi cậu chỉ, có chút ghét bỏ hỏi "Cậu rửa chân chưa đó?"
Tần Ức nhíu mày "Cậu rửa tay lại chưa?"
Hai người nhìn nhau không thuận mắt tốn mất mấy giây, cuối cùng Lục Hành cũng bại trận trước "Thôi vậy, vốn dĩ bác sĩ chưa bao giờ so đo cùng bệnh nhân —— Thẩm Từ, cậu đi lấy chậu nước ấm lại đây."
"Lấy nước ấm làm gì?" Thẩm Từ có chút mơ hồ "Ngâm chân à?"
Lục Hành "Bảo cậu đi thì cậu cứ lấy đi, tôi nghĩ Tần Thiếu sẽ không thích dùng túi chườm đá đâu ha?"
Tuy rằng vẫn không hiểu những lời này có ý gì, nhưng Thẩm Từ lại nghe ra được giọng điệu kì quái, ngoan ngoãn đi lấy một chậu nước ấm, đặt trước mặt Tần Ức "Sau đó thì sao?"
Lục Hành hất cằm với Tần Ức "Bỏ chân vào."
Tần Ức thoạt nhìn rất không tình nguyện nghe anh ta ra lệnh, nhưng cuối cùng vẫn làm theo, sau lại nghe Lục Hành hỏi "Có cảm giác nóng không?"
Tần Ức cúi đầu nhìn chậu nước, trầm mặc trong chốc lát "Ừ."
"Cảm nhận được nước nóng?"
"Cảm nhận được."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!