Chương 26: (Vô Đề)

Edit: Minh Nguyệt Thanh Phong.

Beta: Mều.

- --------

Tìm một nơi không người?

Rốt cuộc là thứ gì mà phải cẩn thận như vậy?

Trong lòng Thẩm Từ có loại dự cảm chẳng lành, cậu nhìn về phía phòng ngủ, đứng dậy đóng cửa phòng luyện đàn lại, ngồi xuống sô pha, trả lời :[Bây giờ không có ai.]

Rất nhanh, Lục Hành gửi qua một tấm ảnh, là báo cáo kiểm nghiệm.

Thẩm Từ click mở hình ảnh, phóng to, nhìn đến kết quả kiểm nghiệm ba chữ "độc xyanua kali".

Vì thế cậu hỏi lại:[ Xyanua kali là cái gì?]

Lục Hành :[Độc xyanua đó, các cậu không học môn hóa hả?]

Thẩm Từ:[ Tôi học khoa văn mà.]

Lục Hành:[ Được rồi, vậy cậu có xem mấy truyện trinh thám, hay chơi mấy trò thoát khỏi mê cung không?]

Thẩm Từ:[Không.]

Cậu làm gì có tiền mà mua truyện trinh thám, cũng có tiền đâu mà chơi game.

Lục Hành giống như không biết nên giải thích cho cậu như thế nào, đành phải nói:[Vậy tôi nói thẳng nhé, xyanua kali là một loại chất kịch độc, ở nước ngoài nó được dùng để thực hành chấm dứt sinh mạng không gây đau đớn (*), trong nước thì thuộc dạng hóa phẩm bị quản lý chặt chẽ, đôi khi cũng sẽ có mấy tay buôn chó dùng nó để quăng bã.]

Đọc đến đây, đồng tử Thẩm Từ không khỏi co lại:[ Kịch độc? Thảo nào lúc tôi cầm lọ thuốc đó anh ấy lại phản ứng dữ dội như vậy.]

Lục Hành :[... Tổ tông của tôi ơi, cậu trộm đồ ngay trước mặt hắn hở???]

Thẩm Từ:[ Không có, anh ấy nhờ tôi tìm thuốc giảm đau, tôi thấy cái này trong ngăn kéo, thuận miệng hỏi anh ấy đây là gì. Chờ anh ấy ngủ rồi tôi mới lén trộm mang ra ngoài, lát sau đem trả lại.]

Lục Hành cạn lời :[ Lá gan cậu cũng to thật đấy, dám nhổ cả răng cọp.]

Thẩm Từ không để ý đến lời chế nhạo của anh ta, có chút nôn nóng hỏi:[ Trong tay Tần Ức sao lại có thứ như vậy, anh ấy định dùng thứ này để độc chết ai?]

Lục Hành:[ Tôi không biết hắn có được bằng cách nào, nhưng mà tôi có thể khẳng định, hắn giữ cái này, không phải độc chết người khác mà để độc chết chính mình.]

Thẩm Từ :[...]

Lục Hành:[ Xyanua dùng cho việc tự sát, có thể so với gì mà cắt cổ tay, nhảy lầu, uống thuốc ngủ,.. tiện hơn nhiều, nếu dùng một liều xyanua, sẽ tử vong trong vòng năm phút, cứu cũng cứu không kịp, một lọ của Tần Ức đã đủ độc chết hắn rất nhiều lần. Ở trong một ít tác phẩm văn học hoặc trò chơi, thứ này sẽ xuất hiện trong mấy vụ án mưu sát, tôi còn tưởng cậu đã nghe qua.]

Thẩm Từ càng đọc càng cảm thấy hãi hùng khiếp vía, ngón tay gõ chữ có chút run rẩy:[Anh nói anh ấy muốn dùng thứ này tự sát?]

Lục Hành:[Cậu không biết sao? Lúc mới vừa có chẩn đoán chính xác thì hắn có khuynh hướng tự sát rất nghiêm trọng, sau đó hắn tìm cha tôi chữa bệnh, bệnh tình mới ổn định lại, tôi còn nghĩ đã khống chế được rồi chứ, không ngờ hắn lại giấu thứ này bên người.]

Đầu ngón tay Thẩm Từ lạnh lẽo:[Vậy có phải thứ này được giữ lại lúc đó không?]

Lục Hành [ Không có khả năng, xyanua kali cho dù có bảo quản tốt đến mấy, thì thời gian dài cũng sẽ làm chúng bị tan, lọ này khẳng định là đồ mới, chỉ cỡ trong vòng nửa năm đến một năm đổ lại thôi. Nhưng cũng may là đồ mới, nếu không hôm qua lúc cậu mở ra, có thể vì hít phải khí độc mà trúng độc.]

Thẩm Từ hít sâu, nỗ lực để bản thân bảo trì bình tĩnh :[Vậy phải làm sao bây giờ? Tôi vào trộm nó ra đây sau đó vứt đi?]

Lục Hành:[ Trước không cần, ngày hôm qua cậu đã bị hắn phát hiện. Thời điểm này đừng làm gì khiến hắn kích động, cũng đừng nhắc lại chuyện này. Bình thường cậu để ý nhiều hơn một chút, nếu thấy hắn có hành động khác thường thì liên hệ với tôi.]

Lục Hành:[Chờ sau này có cơ hội lại nghĩ cách tráo lọ thuộc đó đi, tuyệt đối đừng để hắn phát hiện lọ thuốc biến mất.]

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!