Chương 25: (Vô Đề)

Nụ cười trên môi Tần Ức chỉ thoáng qua rồi biến mất trong chớp nhoáng.

Hắn đặt điện thoại xuống, vươn tay lấy ra một sợi dây chuyền bạc từ trong cổ áo, viên ngọc tròn trên mặt dây chuyền mơ hồ thấy được màu xanh lục như ẩn như hiện, ánh sáng điện thoại chiếu vào thì càng thêm rực rỡ, long lanh.

Hắn giữ mặt dây chuyền ở giữa các ngón tay, không biết vì sao lại có một loại cảm xúc kì lạ lan tỏa từ tận đáy lòng.

Đây là đồ mà Thẩm Từ đưa cho hắn.

Là lần thứ hai cậu tặng đồ cho hắn.

Mặt dây chuyền có một quả cầu nhỏ hình tròn, rất giống với hình dạng của viên kẹo trái cây ngọt ngào kia, cũng cực kỳ giống Thẩm Từ —— đáng yêu, xinh đẹp, ngọt ngào.

Hắn nhét sợi dây chuyền vào lại trong áo, để mặt dây chạm vào da mình, tạo thành một điểm gồ nhỏ.

Như thể làm vậy thì nó sẽ nằm dưới sự kiểm soát của hắn.

Hắn nắm tay Thẩm Từ, ngón tay của thiếu niên mảnh khảnh lại ấm áp, hắn nắm rất lâu, thậm chí ngón tay cũng trở nên nóng ran, cảm xúc trong lòng hắn được hơi nóng lan tỏa lại càng thêm mãnh liệt, hắn chuyên chú đến nỗi sự khó chịu và đau đớn của cơ thể cũng dần dần vơi đi.

Màn hình điện thoại tự động tắt, căn phòng lại một lần nữa chìm vào bóng tối.Sáng sớm hôm sau lúc Thẩm Từ tỉnh dậy, việc đầu tiên là gửi tin nhắn cho Lục Hành, hỏi xem đã có kết quả kiểm tra chưa.

Bác sĩ Lục hình như vẫn còn đang trực ban, một lúc lâu sau mới trả lời: "Vẫn chưa, đêm qua có một gia đình phải cấp cứu vì ngộ độc thực phẩm, đồng nghiệp kia bận rộn cả đêm, không có thời gian kiểm tra.

Đợi đến giờ làm việc thì tôi sẽ gửi nó qua."

Thẩm Từ nhắn lại một từ "Được", lại gửi câu "Cảm ơn", tuy rằng cậu rất muốn biết thứ trong lọ đó là cái gì, nhưng không thể làm ảnh hưởng đến công việc của người khác được.

Tần Ức còn chưa dậy, cậu đã đến phòng đàn tự mình luyện đàn trước, chỗ phồng rộp trên ngón tay đã khá hơn, về cơ bản thì khỏi rồi, tuy rằng ấn vào vẫn hơi đau, nhưng chút đau đớn đó không đến mức để cậu phải nghỉ thêm một ngày nữa.

Tần Ức nói cậu không cần vất vả như vậy, nhưng cậu vẫn chưa hoàn toàn yên tâm, dù sao thì người có ba năm kinh nghiệm học đàn là nguyên chủ chứ không phải cậu, cho dù thân thể này có trí nhớ, cậu cũng không dám chểnh mảng dù chỉ một chút.

Cơ hội chỉ có một, năm sau cậu nhất định phải đạt điểm cao trong kì thi nghệ khảo, đỗ vào trường đại học mình yêu thích, nguyên chủ bởi vì một vài nguyên nhân mà nghỉ học một năm, so với học sinh bình thường thì lớn hơn một tuổi, thế nhưng Thẩm Từ không nghĩ đến việc học lại.

Cậu muốn nhanh chóng đuổi kịp, leo được đến nơi mà Tần Ức đã từng đứng và nhanh chóng đứng ở bên cạnh anh.

Thẩm Từ tập trung luyện đàn, một khi đã nhập tâm thì quên luôn cả thời gian, cậu không để ý cửa phòng ngủ đã mở ra từ bao giờ, ngoài cửa không có ai, chỉ có tiếng đàn truyền vào trong phòng ngủ.

Tần Ức ngồi vào bàn ăn cơm —— hắn kêu quản gia đặt bàn ăn đến gần cửa sổ, lúc kéo rèm cửa ra, ánh nắng mặt trời sẽ chiếu vào, giống như một tấm kính lọc có màu sắc rực rỡ phủ lên món ăn, khiến người ta cảm thấy ngon miệng hơn.

Tuy rằng hắn thật sự không muốn ăn, thế nhưng cũng không muốn nghe Thẩm Từ giáo huấn, đành phải cố gắng nhai nuốt thức ăn trong đ ĩa.

Tiềm thức của hắn dường như đang chấp nhận việc này từ sự ảnh hưởng của Thầm Từ, thân thể thì kháng cự nhưng đại não thì vẫn đưa ra mệnh lệnh "Phải tuân theo".

Cửa mở ra, âm thanh truyền tới cùng mùi vị của thức ăn, tiếng đàn đột nhiên ngừng lại, âm thanh Thẩm Từ vang lên: "Thơm quá đi, ca ca, có phải anh ăn lén lút ăn vụng sau lưng em không hả?"

Bàn tay đang cầm nĩa của Tần Ức chợt dừng lại.

Thẩm Từ từ phòng đàn trở lại phòng ngủ, ngửi thấy mùi thơm, cậu biết hắn đã tỉnh nên cũng không bất ngờ khi nhìn thấy hắn ở trong phòng ngủ ăn sáng.

Có thể ăn uống bình thường được rồi, vậy tức là chứng đau dây thần kinh đã thuyên giảm.

Tầm mắt của cậu đặt trên khuôn mặt của Tần Ức, thấy sắc mặt hắn không tệ lắm, lại nhìn sang phần cơm sườn còn chưa ăn xong trước mặt hắn, nhìn mà muốn ch ảy nước miếng.

"Tôi không ăn vụng," Tần Ức bỗng nhiên mở miệng, giọng điệu thản nhiên, "Quang minh chính đại."

Thẩm Từ đối với trò đùa có chút nghiêm túc này của hắn không nhịn được mà khẽ bật cười, lấy một cái ghế rồi ngồi xuống trước mặt hắn, nhỏ giọng nói: "Em cũng muốn ăn."

Tần Ức rất hào phóng mà cắt một miếng sườn heo: "Em chưa ăn sáng sao?"

"Em ăn rồi, nhưng nhìn thấy anh ăn là lại muốn ăn tiếp, có câu nói như này, ……"Cơm trong bát người khác là ngon nhất"."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!