Editor: Linh.
Beta: Mều.
- ------
"Không," Tần Ức giúp cậu xử lý vết thương trên tay, "Hôm nay đừng luyện đàn vội, chờ tay tốt hơn rồi tính tiếp."
"Không đến mức đó…" Thẩm Từ có chút xấu hổ, "Nếu như chỉ vì chút đau này mà không tập nữa, vậy đến khi nào em mới có thể đuổi kịp người khác đây?"
Tần Ức trầm mặc một lúc, dường như có chút bất đắc dĩ, nói: "Tôi rút lại lời nói lúc trước, cái câu em phải nỗ lực gấp mười lần so với người khác ấy, thực ra không đến mức phải vất vả vậy đâu, em rất có thiên phú, khả năng cảm nhạc cũng rất tốt, nói một lần em đều có thể nhớ kĩ. Hơn nữa, em còn có nền tảng tốt từ trước rồi, em nói là đã luyện đàn ba năm, lúc đó giáo viên dạy đàn của em chắc hẳn phải rất có trình độ, chẳng qua là do em nghỉ học giữa chừng nên mất chút thời gian để ôn lại, hiện tại so với lúc đó đã khá ổn rồi."
Thẩm Từ chớp chớp mắt.
Tần thiếu đang khen cậu phải hăm?
Còn khen nhiều như vậy!
Nhưng mà, Tần Ức nói cậu "có nền tảng tốt" cũng xác thực rằng những lời mẹ kế cậu nói là thật, nếu nguyên chủ vì không có thiên phú mà bỏ học đàn thì không thể nào được Tần Ức khen ngợi như vậy.
Vừa nghĩ đến đây liền thấy Tần Ức cau mày, lại nói: "Cho nên là, chờ sau khi tay khá hơn thì mới được luyện đàn, nhớ chưa?"
"Nhớ rồi ạ." Thẩm Từ vội vàng đáp lại, cậu muốn nhanh chóng cho Tần thiếu được nghỉ ngơi, cố gắng tỏ ra ngoan ngoãn nhất có thể, "Nếu chiều nay không luyện đàn thì chúng ta làm gì ạ?"
"Em muốn ra ngoài chơi hay làm gì cũng được, nhưng nhớ phải gọi Ôn Dao đi cùng."
"Còn anh thì sao?"
"Tôi muốn nghỉ ngơi." Tần Ức rũ mắt xuống, thần sắc lộ ra chút mệt mỏi.
Thẩm Từ nghe vậy lập tức lo lắng, đưa tay sờ trán hắn: "Thế mà anh còn nói không thấy không khỏe? Sao sắc mặt kém như vậy, thời kì hưng cảm kia qua rồi sao?"
"Không nhanh như vậy đâu," Tần Ức giơ tay ra chặn tay cậu lại, "Chỉ hơi mệt thôi, muốn ngủ một lát, để tôi yên tĩnh chút."
Thẩm Từ không dám mặc kệ hắn, vội nói: "Nếu không gọi bác sĩ Lục đến xem cho anh nhé?"
"Không cần," Tần Ức hơi nổi giận, "Tôi không sao."
Thẩm Từ thấy hắn không đồng ý, không còn cách nào khác đành phải lấy lùi làm tiến, nhẹ giọng nói: "Ừm…… Nếu không thì anh cho em phương thức liên lạc của anh ấy đi? Nếu như —— em nói là nếu như thôi, anh xảy ra chuyện gì đó, thì em có thể kịp thời liên lạc với anh ấy."
Tần Ức cau mày, vẻ mặt không tình nguyện lắm, do dự nửa ngày mới lấy điện thoại của mình ra, mở khóa màn hình rồi đưa cho cậu: "Em tự tìm đi."
Thẩm Từ nhận lấy, thầm nghĩ Tần thiếu không phải là không thích người khác động vào đồ của mình ư, thế nhưng lại trực tiếp đưa điện thoại cho cậu, chẳng lẽ tin tưởng cậu như vậy sao?
Điều này có nghĩa là, ở trong mắt Tần Ức, cậu không tính là "người khác"?
Nghĩ đến đó khiến cậu có chút vui vẻ, nhưng không dám lộ biểu cảm trên mặt, đành giả vờ nghiêm túc xem điện thoại.
Cậu mở danh bạ ra tìm, sau đó phát hiện ——
Bên trong trống không, chỉ có hai dãy số, một cái ghi chú là "Quản gia", một cái khác chỉ có số điện thoại, không có ghi chú.
Thẩm Từ: "……"
Đây thật sự là danh sách liên lạc của một người à?
Cậu không biết số nào là số của bác sĩ Lục Hành trong mấy số điện thoại gọi đi ở mục nhật kí, đành hỏi Tần Ức, hắn có chút không kiên nhẫn nói: "WeChat."
Hóa ra Tần thiếu vẫn biết sử dụng mạng xã hội.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!