Chương 21: (Vô Đề)

Editor: Linh

Beta: Mều.

- --------

Quản gia: "Bởi vì... bản thảo của Tần thiếu, rất khó cất giữ."

Lời giải thích này khiến Thẩm Từ càng khó hiểu: "Sao lại thế ạ? Chẳng lẽ anh ấy luôn để bản thảo khắp nơi, sau lại không tìm thấy ư?"

"Không phải," Vẻ mặt quản gia trở nên phức tạp, khẽ thở dài, "Cậu ấy sẽ xé bản thảo."

Thẩm Từ: "... Dạ?"

Quản gia nhìn thoáng ra ngoài phòng ăn, giống như chắc chắn rằng Tần Ức vẫn chưa tới, lúc này mới nói: "Hôm nay Tần Thiếu dậy rất sớm đúng không?"

Thẩm Từ không hiểu sao quản gia đột nhiên hỏi cái này, gật đầu: "Dạ."

Quản gia: "Cho nên, cậu ấy đột nhiên bắt đầu sáng tác, có lẽ là do chứng rối loạn lưỡng cực (¹) phát tác."

Thẩm Từ sửng sốt.

Rối loạn lưỡng cực phát tác?

"Tiểu thiếu gia không phát hiện hai ngày nay Tần Thiếu trở nên khác thường sao?" Quản gia kiên nhẫn giải thích, "Hai ngày liền đều dậy sớm, ăn nhiều hơn, còn chủ động nói chuyện với cậu."

Thẩm Từ trong lòng giật mình—— đúng thật.

Hôm qua cậu còn vì nó mà vui vẻ, cảm thấy có lẽ do thân thể Tần Ức đang hồi phục mới khiến tinh thần hắn tốt hơn, nhốn nháo nửa ngày, hoá ra là vì chứng rối loạn lưỡng cực nhất thời phát tác?

Cậu hoàn toàn không nghĩ đến chuyện này.

"Tôi đã theo Tần Thiếu mười mấy năm, nhất cử nhất động của cậu ấy tôi đều rất rõ, vì tính cách lạnh lùng mà chứng rối loạn lưỡng cực cũng tương đối nhẹ, cho nên người khác khó mà phát hiện ra điểm khác thường của cậu ấy, bình thường sẽ chỉ thấy Quào, hôm nay tâm trạng của Tần thiếu không tệ nha, hoặc là Hôm nay trạng thái của Tần thiếu rất tốt" kiểu như vậy."

Thẩm Từ mím chặt môi, ngón tay không tự chủ cuộn chặt lại.

"Triệu chứng ít thì mấy ngày, nhiều thì một tháng, loại bệnh này sẽ k ích thích cậu ấy muốn sáng tác, gần như mỗi lần phát tác đều sẽ viết nhạc, cậu không biết đấy thôi, bản nhạc được đem đi đấu giá hàng trăm triệu đô la kia cũng được viết trong trạng thái này đấy."

Thẩm Từ: "..."

"Nhưng mà, một khi trạng thái này đi qua, tiếp theo là thời kì sa sút, cậu ấy sẽ phủ định bản thân, sẽ đem toàn bộ nhạc phổ trước đây từng viết xé bỏ hết, thế nên bản thảo của cậu ấy rất khó lưu giữ lại. Trước kia tôi nhìn thấy sẽ ngăn cản, nhưng rồi lại khiến cậu ấy tức giận, cho nên ngoại trừ vụng trộm chụp ảnh ra thì tôi khuyên cậu không nên làm bất cứ việc gì khác."

Thẩm Từ đột nhiên hiểu ra.

Không có gì lạ khi bản nhạc đó lại được đấu giá cao tới như vậy.

Vật hiếm thì quý, bản thảo mà Tần Ức có thể lưu lại căn bản hiếm như lá mùa thu.

Cậu chậm rãi thở ra một hơi, cảm giác âm thanh của mình có chút run rẩy: "Vậy anh ấy... phát bệnh như vậy mà không uống thuốc sao? Con đến Tần gia cũng lâu rồi nhưng chưa từng thấy anh ấy uống thuốc bao giờ."

"Trước kia có uống, "Quản gia trầm mặc một hồi mới nói, "nhưng lúc đó bệnh vẫn còn tương đối nhẹ, liều lượng thuốc cũng ít nên không ảnh hưởng quá lớn đến cơ thể. Mãi cho đến lúc sau khi bị tai nạn xe, triệu chứng trở nên trầm trọng hơn, thuốc lúc trước cũng vô dụng, nhưng nếu như tăng thêm liều lượng thuốc... cậu ấy sẽ triệt để mất đi h@m muốn sáng tác, mất đi sự nhiệt tình với dương cầm, như vậy thì cái tên Tần Ức sẽ không còn liên quan gì đến dương cầm nữa, sẽ hoàn toàn biến thành một người bình thường, cho nên cậu ấy vô cùng kháng cự."

Thẩm Từ há to miệng, phát hiện mình vậy mà không nói được lời nào.

Mặc dù cậu vẫn luôn biết Tần Ức là thiên tài điên cuồng, nhưng hôm nay mới hoàn toàn hiểu được ý của câu nói này, bệnh tật sẽ hủy hoại Tần Ức, nhưng đồng thời cũng giúp hắn thành công, cậu không thể nói với Tần Ức câu kiểu như "Đừng chơi đàn nữa, nhanh chữa bệnh đi" được.

Trong lòng cậu cực kì khó chịu, cảm thấy mũi cay cay, hình ảnh Tần Ức ngồi trước đàn dương cầm viết phổ vừa rồi lại hiện ra trước mắt cậu.

Đột nhiên, quản gia lui về sau một bước, nở nụ cười nho nhã lễ độ: "Tiểu thiếu gia, cậu có muốn thêm đường vào cháo không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!