Chương 19: Dâng Mình Tặng Anh

Tần Ức nhíu mày, không hiểu ra làm sao, gửi qua một dấu chấm hỏi.

Lục Hành nhắn lại: [ Tuy tôi biết bây giờ chân cậu không có cảm giác, ở phương diện k ích thích nào đó sẽ mang lại thoả mãn, nhưng mà,... vẫn nên tiết chế.

Cậu đang trong thời gian dưỡng bệnh, đừng vì ham mê k ích thích mà tăng thêm gánh nặng cho cơ thể, mà tư thế ấy ấy của mấy người cũng không nhiều, làm khổ vị kia, đừng để người ta mệt mỏi quá độ, đúng không? ]

Tần Ức đọc hết cả một đoạn dài mới hiểu anh ta đang nói gì, không khỏi sa sầm mặt mày, dứt khoát kéo đối phương vào danh sách đen.

Hắn để điện thoại xuống, quay mặt nhìn Thẩm Từ —— non nửa mặt thiếu niên vùi sâu vào gối đầu, chăn không đắp trên người mà lại vo tròn một cục ôm trong ngực, có lẽ là thói quen "phải ôm thứ gì đó mới ngủ được", bên cạnh không có người nên thứ gì ôm được đều bị túm tới làm vật thay thế.

Tần Ức nhịn không được vươn tay chạm nhẹ mặt cậu, Thẩm Từ lúc ngủ mơ màng cảm nhận được sự đụng chạm, chủ động cọ cọ vào ngón tay hắn, giống như động vật cầu vuốt v e.

Đầu ngón tay Tần Ức dừng lại, rút tay về.

Một chút phòng bị cũng không có.

Bỗng nhiên, bên ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa cực nhẹ, hắn điều khiển xe đi tới mở cửa, làm động tác giữ im lặng với người bên ngoài mới rời khỏi phòng, đóng cửa lại.

Quản gia liền hiểu không được lên tiếng làm ồn tới Thẩm tiểu thiếu gia, đợi khi cửa phòng đóng lại mới thấp giọng nói: "Vị tiên sinh mua ngọc phỉ thúy muốn nói chuyện với ngài ạ."

Tần Ức có chút không vui: "Người đó đồng ý nhượng ngọc lại cho tôi à?"

"Cũng không phải, ngài nói chuyện qua điện thoại với vị kia sẽ rõ."

Tần Ức suy nghĩ một lúc: "Được."Thẩm Từ ngủ một giấc đến tự tỉnh, giữa trưa mới dậy.

Cậu buổi sáng ngủ đến trưa mới dậy nên không có cơ hội ăn sáng với Tần Ức ở phòng ăn, bây giờ được thoả mãn ăn chung bữa trưa với hắn.

Ăn trưa xong cậu định tới phòng đàn luyện tập, lại bị Tần Ức gọi lại, cứng rắn ra lệnh: "Hôm nay không được luyện, cậu vừa khoẻ lại, nghỉ ngơi một ngày rồi tính."

Thẩm Từ được sủng mà sợ, Tần thiếu vậy mà lại quan tâm đ ến sức khỏe của cậu, nhịn không được đưa tay ôm cổ hắn: "Được ạ, thầy Tần Ức."

Tần Ức nhíu mày.

Thầy Tần Ức...

Lại kiểu xưng hô lạ lùng gì đây?

Hắn không nói gì, chỉ cầm điện thoại lên, kéo bác sĩ Lục Hành hai giờ trước bị đá vào danh sách đen ra, gửi đi một câu "Thẩm Từ không sao nữa", xong xuôi lại kéo đen ai đó lần hai.

Thẩm Từ vào phòng bếp lấy táo từ dì bảo mẫu rửa sạch rồi cắt thành miếng gọn gàng, ngồi trên ghế salon ăn chung với Tần Ức, chợt thấy quản gia đi ra ngoài, hai mươi phút sau mới quay lại.

Quản gia đi tới trước ghế salon, giao một hộp nhỏ cho Tần Ức: "Tần thiếu."

"Ừm, vất vả rồi."

Thẩm Từ tò mò nhìn sang, vừa định hỏi là cái gì, lại thấy Tần Ức chủ động đưa đồ qua: "Đồ về chủ cũ."

Thẩm Từ nhận lấy —— nó là một cái hộp vuông vức nhỏ nhắn, giống như chuyên dùng để cất mấy loại ngọc quý.

Cậu nghe câu "Đồ về chủ cũ", nội tâm kiềm không được trở nên kích động, có chút căng thẳng mở hộp ra.

Một viên ngọc phỉ thúy to bằng móng tay lẳng lặng nằm trong hộp, là một viên ngọc trơn nhẵn chưa khảm nạm, phát ra màu xanh lá thâm thúy, nhìn qua liền biết là ngọc quý thượng phẩm.

Cậu ngạc nhiên mở to mắt, khóe mắt đuôi mày tràn đầy vui sướng không khắc chế được: "Anh thật sự tìm được nó về này!"

"Đương nhiên, chuyện đã đáp ứng cậu nhất định sẽ làm được." Tần Ức nói, "Cậu cẩn thận kiểm tra xem nó có phải của cậu không?"

"Được." Thẩm Từ dùng sức gật đầu, lấy vòng cổ màu bạc ra, tháo mặt dây chuyền chạm rỗng xuống, nhẹ nhàng xoay mở.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!