01/09/2022.
- -----
Editor: Yuzan.
Beta: Nguỵt.
Tần Ức nghe thấy vậy, cơ thể liền trở nên cứng đờ, dứt khoát từ chối: "Không được."
Thẩm Từ không nghĩ tới hắn sẽ cự tuyệt một cách dứt khoát như vậy, ngạc nhiên hỏi lại: "Vì sao lại không được?"
"Cậu còn nhỏ."
"Em không nhỏ!" Thẩm Từ nghe xong liền trở nên kích động, từ trên giường ngồi dậy, "Em năm nay đã mười tám rồi, có thể làm những chuyện người lớn nên làm rồi."
Tần Ức nhíu mày: "Như vậy cũng không được."
"Anh không muốn thử với em sao?" Thẩm Từ xích lại gần hắn "Dù sao sớm muộn gì cũng sẽ kết hôn, chúng ta nên khởi động làm nóng trước nhỉ."
Tần Ức chưa nói đồng ý hay không, Thẩm Từ có hơi nóng nảy: "Không lẽ, anh không thích em chút nào sao? Hợp đồng kết hôn thật sự là một bản hợp đồng thôi sao, không muốn cùng em tiến thêm một bước..."
"Không có, " lần này Tần Ức trực tiếp mở miệng ngắt lời cậu, "Không có không thích."
"Vậy tại sao..." Thẩm Từ càng thêm khó hiểu, bỗng nhiên không biết đang nghĩ đến cái gì, cậu kinh ngạc trợn to mắt nói "Chẳng lẽ, với em ca ca không cứng nổi hả?"
"..." Tần Ức nghe câu hỏi này của cậu chịu không nổi mà im lặng, giống như giận dỗi nói, "Với ai cũng không cứng nổi."
"Không thể a~," Trên mặt Thẩm Từ tràn đầy không tin nổi "Rõ ràng nơi đó của anh có cảm giác, có cảm giác thì phải được chứ? Thật sự em chưa đủ quyến rũ, có phải anh thích loại hình thành thục hơn phải không, nếu không, ngày mai em sẽ đổi một bộ quần áo khác."
"... Thẩm Từ, " Tần Ức rốt cuộc cũng không nhịn được nữa, "Cậu biết mình đang nói cái gì không?"
"Biết nha, em đang nói, phải làm sao để anh có cảm giác với em."
Tần Ức bỗng chống thân ngồi dậy, hắn nói rất nhỏ, âm thanh có chút khản đặc: "Cậu nóng lòng muốn dâng mình cho tôi như vậy sao?"
"Như này sao lại gọi là dâng mình chứ, " Thẩm Từ thấy hắn tiến lại gần như vậy, vô thức lùi về sau "Cái này không phải gọi là... Làm chuyện nên làm sao?"
"Không có gì là nên hay không nên cả, " Giọng Tần Ức nhỏ đến nỗi nghe như tiếng gió thoảng, tựa hồ có chút mệt mõi, "Cậu không có nhiệm vụ phải chăm sóc tôi, cũng không cần lấy lòng tôi, cứ làm chuyện cậu thích, muốn luyện dương cầm thì luyện, muốn thi vào học viện âm nhạc vậy thì thi, tôi không cho được cái gì hết, cũng không muốn cậu lãng phí thời gian của mình trên một phế nhân như tôi."
"Anh thật nghĩ thế sao?" Thẩm Từ đưa tay nắm lấy áo hắn, "Em không phải đang lấy lòng anh, và anh cũng không phải phế nhân, chân của anh sẽ nhanh tốt lên."
"Nếu như không bao giờ khỏi thì sao?"
"Nếu như không khỏi, " Thẩm Từ dừng lại một chút, ngữ khí càng thêm khẩn thiết nói, "em cũng sẽ không ghét bỏ anh, coi như bọn họ đều bỏ rơi anh, em sẽ không, bọn họ không đối xử tốt với anh, em sẽ đối tốt với anh, bọn họ không thích anh, em thích anh! Cứ cho là anh thật sự không thể quay lại sân khấu, vậy thì em sẽ thay anh cố gắng vươn lên, sau đó nói cho tất cả mọi người biết, em là do Tần Ức chỉ dạy!"
Thẩm Từ xúc động nói xong những lời này, lại thấy hối hận —— cậu còn nói muốn thay Tần Ức? Cậu mới luyện đàn được mấy ngày mà cứ như hít thuốc vậy, đều tại Tần Ức luôn khen cậu mà ra cả.
Bầu không khí bỗng nhiên trở nên im lặng, lâu đến nỗi Thẩm Từ cũng bắt đầu trở nên khẩn trương, Tần Ức như trút được gánh nặng mà thở dài một tiếng: "Lục Hành đã nói hết mọi chuyện với cậu rồi?"
Thẩm Từ vội vàng che miệng mình lại.
"Anh ta nói cậu biết chuyện của cha mẹ tôi? Cho nên cậu đau lòng, thương hại tôi, hơn nửa đêm vẫn không ngủ được, ở đây... nói với tôi những lời này?"
Thẩm Từ không để ý lời nói nên để lộ manh mối, xong nhớ đến bác sĩ Lục đã dặn cậu "Tuyệt đối không được để Tần Ức biết chuyện tôi đã nói với cậu.", không khỏi có chút áy náy, đành phải nhắm mắt nói: "Em chỉ là muốn giúp anh, không muốn thấy anh tiếp tục tự nhốt mình lại, chúng ta hợp pháp.... Sắp trở thành chồng chồng hợp pháp, đương nhiên phải trao đổi tìm hiểu lẫn nhau, nếu không sao có thể coi là hôn nhân?"
"Đây cũng là lời Lục Hành dạy cậu?"
"..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!