Đầu dây bên kia điện thoại yên tĩnh gần một phút.
Thẩm Triệu Thành hít một ngụm khí lạnh, ông ta thấp giọng, khó tin hỏi: "Ôn Dao rốt cuộc mày đang ở đâu?! Vì sao lại ở cùng với Tần thiếu?"
Ôn Dao hơi nhếch khóe môi, treo lên ý cười: "Tôi là vệ sĩ của Thẩm Từ, đương nhiên sẽ đi theo em ấy, mà Thẩm Từ lại ở trong Tần Gia, tôi cũng ở Tần gia, có vấn đề gì sao?"
"Mày!" Thẩm Triệu Thành tức đến nỗi âm thanh cũng run rẩy, từ bỏ tranh chấp với anh, đổi thành giọng điệu nịnh nọt, "Tần... Tần Thiếu? Ngài vẫn còn ở đó chứ?"
Tần Ức ngữ khí lạnh lùng: "Lời vừa rồi, ông nghe rõ chưa?"
"Cái này... Không phải, Tần Thiếu ngài nghe tôi giải thích!" Thẩm Triệu Thành lập tức hoảng loạn, "Không... không, tôi không nghĩ nuốt riêng tiền của Tiểu Từ, tôi chỉ là... Bất đắc dĩ có việc cần dùng! Sau này có tiền sẽ trả lại cho nó không thiếu một đồng! Việc này không giống như ngài nghĩ đâu a!"
"Tiền?" Tần Ức xưa nay lạnh nhạt khóe môi lại nhếch lên độ cong bé nhỏ, sắc bén lại bức người, "Xem ra ông căn
bản không hiểu rõ con của ông rồi, từ nhỏ đến lớn chưa từng chú ý em ấy, viên ngọc phỉ thúy kia trong mắt ông, chỉ là tiền?"
"Không, không phải! Tôi biết đó là mẹ nó để lại, thế nhưng... lúc mẹ nó qua đời thì nó mới có năm tuổi, một đứa bé thì biết được gì chứ! Cùng lắm... cùng lắm thì tôi tìm lại một viên ngọc giống như thế đền cho nó, ngài thấy như vậy có được không?".
"Giống như đúc?" Tần Ức tựa hồ nghe đến chuyện gì hài hước lắm, "Tôi giết ông, xong lại tìm một người giống hệt ông, đổi tên hắn thành Thẩm Triệu Thành, cho nên hắn chính là ông, hoàn toàn thay thế ông, như vậy sao?"
"Tôi...." Thẩm Triệu Thành nháy mắt nghẹn họng, ông ta biết dù bản thân có giải thích như thế nào thì hắn cũng sẽ không tin, đành phải cầu xin tha thứ, "Tôi sai rồi, Tần Thiếu, ngài nói tôi nên làm sao để đền bù, điều kiện gì tôi cũng có thể chấp nhận! Xin ngài đừng chấm dứt hiệu lực hợp đồng!"
"Không có điều kiện, " Tần Ức lạnh lùng nói, "ông chỉ cần chuẩn bị sẵn sàng cho yêu cầu phá sản là được."
"Tần thiếu!" Thẩm Triệu Thành khàn cả giọng, "Ngài suy nghĩ thêm một chút!"
Tần Ức lười tốn nước bọt với ông ta, hắn nhìn Ôn Dao, ra hiệu cho anh cúp máy.
Đúng lúc này, Thẩm Triệu Thành đột nhiên giống như vò mẻ không sợ sứt rống to: "Tần Ức! Mày muốn chấm dứt hợp đồng, thì mày thu hồi tiền đi, còn có mày cũng phải trả Thẩm Từ lại cho tao!"
Nghe được câu này, Tần Ức chợt run lên, hắn nheo lại mắt, chậm rãi từ tốn nói: "Ông có thể thử xem, xem xem ông có khả năng cướp người từ tay tôi hay không."
"Tiền đương nhiên sẽ thu hồi, Thẩm Từ cũng không trả lại ông, ông không xứng làm cha của em ấy." Hắn nhìn chăm chú màn hình điện thoại di động, "Thẩm Từ là người của tôi, đụng đến người của tôi sẽ có kết cục gì, hi vọng trong lòng ông hiểu rõ."
Nói xong, Ôn Dao lập tức cắt đứt cuộc trò chuyện.
Trong thư phòng lâm vào yên tĩnh, qua một hồi lâu, Ôn Dao mới lần nữa mở miệng: "Người của cậu? Cậu nói như vậy Thẩm Từ có đồng ý chưa?"
Tần Ức mặt không biểu tình, cầm ấm trà rót cho mình một tách trà, không lên tiếng.
Ôn Dao đang muốn nói tiếp, điện thoại lại vang lên, anh nhìn thấy màn hình hiện ba chữ "Thẩm Triệu Thành", không chút do dự mà cúp máy.
Nhưng ngay sau đó, đối phương vẫn tiếp tục gọi đến, Ôn Dao lại phải tắt máy lần nữa. Cứ như vậy tới tới lui lui ba lần, Tần Ức lạnh lùng mở miêng: "Nhận đi."
Thẩm Triệu Thành như gấp không chờ nổi mà lên tiếng trước: "Tần Thiếu, ngài đừng ngắt máy vội! Chúng ta có thể bình tĩnh từ từ nói chuyện với nhau được không, bây giờ tới gặp ngài được không! Chúng ta gặp nhau rồi nói chuyện cho rõ ràng!"
Hắn nói xong, như sợ đối phương sẽ từ chối, liền nhanh tay cúp máy.
Ôn Dao nhìn qua Tần Ức, hắn làm như vừa rồi không nghe thấy bên kia điện thoại nói gì, điều khiển xe lăn rời khỏi thư phòng.
Hắn vừa ra khỏi cửa vừa hay đụng phải bác sĩ Lục, người kia nói: " Các cậu nói chuyện xong rồi hả? Tôi chuẩn bị về đây, tới nói với cậu một tiếng."
Tần Ức nhíu mày: "Không phải nói anh ở lại chăm sóc Thẩm Từ sao?"
"Tôi thấy cậu ấy không sao, nên để Thẩm Từ về phòng ngủ rồi."
Tần Ức không nói gì, để quản gia tiễn anh ta về, mình thì quay về phòng ngủ, chuẩn bị nghỉ ngơi.
Trời cũng đã muộn, cơn đau thần kinh lại muốn tái phát, hắn rửa mặt qua loa xong xuôi liền lên giường.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!