Thẩm Từ chớp chớp mắt, cảm thấy giọng điệu này không bình thường.
Nhưng Tần Ức một bộ không muốn nói thêm, dời chủ đề: "Cậu ngủ thêm lát đi, nghỉ ngơi cho tốt, chớ suy nghĩ nhiều, chuyện dây chuyền kia cứ để tôi lo."
Thẩm Từ lần đầu tiên được nghe Tần Ức an ủi người khác, không khỏi có chút kinh hỉ, buồn phiền vì mặt dây chuyền bị lấy mất cũng dịu đi không ít.
Cậu rủ mắt nhìn bàn tay bị đối phương nắm chặt, nhịn không được nhẹ nhàng nắm lại, tay Tần Ức vẫn rất lạnh, nhưng bây giờ tay của cậu cũng thế, ngược lại không thấy lạnh bao nhiêu.
Tần Ức bị nắm lại, mới ý thức được mình còn nắm tay cậu, vội vàng buông ra, kéo chăn lên: "Ngủ đi."
"Ừm."
Tần Ức điều khiển xe lăn rời phòng trị liệu, gọi bác sĩ Lục vào chăm sóc cậu.
Thẩm Từ nhìn chăm chú bóng lưng Tần Thiếu rời đi, có chút không ngủ được, liền ngồi dậy tìm nước uống, bác sĩ Lục đúng lúc đưa cho cậu một ly nước ấm: "Quan hệ của hai người không tệ nhỉ."
Thẩm Từ nói cảm ơn với anh ta, vừa nâng ly uống một ngụm, nhưng bị cái mùi vị kì dị của cốc nước làm cho nhíu mày, nhịn không được hỏi: "Đây là gì vậy ạ?"
"Nước muối đường, bổ sung năng lượng với chất điện giải." Bác sĩ Lục tựa bên cạnh bàn, "Quen biết nhiều năm như vậy, tôi chưa từng thấy cậu ta gần gũi với cả để ý ai như vậy đâu."
Thẩm Từ nuốt hai ngụm nước khó uống kia, ngẩng đầu lên: "Bác sĩ, anh quen Tần Ức nhiều năm rồi ạ?"
"Tôi tên Lục Hành." Bác sĩ Lục cũng tự rót cho mình ly nước, "Biết cậu ta đại khái... chắc là mười ba năm trước, khi đó tôi còn học nghiên cứu sinh, cậu ta đột nhiên tới tìm cha tôi, nói cậu ta đã thông suốt và muốn trị bệnh —— cha tôi là bác sĩ tâm lý."
Thẩm Từ đầu ngón tay khựng lại: "Bệnh gì ạ?"
"Rối loạn lưỡng cực, hay gọi là rối loạn cảm xúc lưỡng cực,(¹)", Lục Hành nhìn cậu một cái, có chút kỳ quái hỏi, "Cậu không biết sao? Cậu ta không nói cho cậu biết hả?"
"A, tôi biết, " Thẩm Từ vội nói, "cái này hình như không phải bí mật gì, lúc tôi đến Tần gia, quản gia đã cố ý nhắc tới."
Cậu dừng một chút: "Có điều, nói Nghĩ thông suốt là có ý gì? Vì sao anh ấy muốn trị bệnh lại đi tìm các anh, mười ba năm trước, Tần Ức cũng mới mười ba tuổi nhỉ? Trẻ vị thành niên, chẳng lẽ cha mẹ không quan tâm đ ến anh ấy sao?"
Nhắc tới chuyện này, Lục Hành trầm mặc một hồi: "Xem ra cậu ta không nói gì với cậu về cha mẹ mình rồi, lúc đầu tôi không nên lắm miệng, nhưng nhìn thái độ của cậu ta với cậu, tôi luôn có loại cảm giác cậu là người duy nhất có thể sống chung với cậu ta, coi như là sự quan tâm của bạn bè nhiều năm, hoặc là cảm thông của một bác sĩ, hy vọng cậu có thể giúp cậu ta."
Anh ta đột nhiên nghiêm túc như vậy, Thẩm Từ cũng không tự chủ được ngồi nghiêm chỉnh: "Bác sĩ Lục anh cứ nói ạ."
Lục Hành gật gật đầu: "Cha cậu ta, cũng chính là vị Tần tổng kia, Tần Tiềm, vẫn luôn không thích cậu ta, Tần Ức là con trai độc nhất của Tần gia, Tần Tiềm tự nhiên hi vọng cậu ta có thể kế thừa sự nghiệp của Tần gia, coi cậu ta là người thừa kế mà bồi dưỡng.
Nhưng Tần Ức chí không ở chỗ này, cậu ta từ nhỏ đã có thiên phú về âm nhạc, không muốn kế thừa gia nghiệp gì đó, chỉ muốn đàn dương cầm, cho nên hai cha sinh ra ngăn cách, quan hệ vẫn luôn không tốt."
Anh ta nói xong đem ly nước để qua một bên, khẽ thở dài: "Về phần mẹ cậu ta...! Tôi không biết nên hình dung như thế nào, bà ấy ủng hộ Tần Ức học âm nhạc, mua dương cầm cho cậu ta, mời thầy dạy đàn, nhưng bà là người bệnh tâm thần, lúc bình thường thì rất tốt với con trai, lúc phát bệnh thì tra tấn cậu ta đủ kiểu, sẽ đập nát dương cầm mình mua, thậm chí còn cầm dao đâm cậu ta, muốn cậu ta chết chung với bà ấy."
Thẩm Từ lần đầu tiên nghe những chuyện này, kinh ngạc mở to mắt: "Sao có thể như vậy..."
"Về sau, bệnh bà ấy quá nghiêm trọng, bị Tần Tiềm đưa vào trại an dưỡng.
Cùng năm đó, Tần Ức cũng được chẩn đoán có bệnh, lúc ấy cậu ta chỉ mới mười một tuổi, cha tôi nói Tần Ức là người mắc bệnh nhỏ tuổi nhất mà ông từng thấy, hoàn cảnh gia đình cộng với yếu tố di truyền là nguyên nhân chủ yếu khiến cậu ta bị bệnh."
Thẩm Từ chăm chú ôm lấy cái ly, nước ấm trong ly cũng không thể làm đầu ngón tay lạnh buốt của cậu ấm lên.
"Từ đó về sau, Tần Tiềm càng thêm ghét mẹ con bọn họ, nhốt vợ vào trại an dưỡng, một năm cũng không nhìn tới một lần.
Con trai thì hoàn toàn mặc kệ, mặc cậu ta học dương cầm hay là đi ăn xin, không còn can thiệp cuộc sống của cậu ta, cũng không cho một phân tiền nào."
"Cũng may Tần Ức không chịu thua kém, cầm giải thưởng quốc tế, có nhân khí, có tiền, biệt thự này tự cậu ta mua lúc mười tám tuổi, mua xong thì ở hẳn bên này, rất ít về lại chỗ cha cậu ta."
Thẩm Từ nghe đến đó, không hiểu sao có chút hổ thẹn, Tần Ức mười tám tuổi đã mua biệt thự, cậu mười tám tuổi... làm chồng chưa cưới của hắn.
Luôn cảm thấy chỗ nào đó rất kì.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!