Thân thể thiếu niên mềm mại ở trong ngực hắn.
Tần Ức dìu cậu ngồi trên chân mình, để đầu của cậu tựa vào vai mình—— Sắc mặt Thẩm Từ tái nhợt, cậu đã tới Tần gia nhiều ngày như vậy nhưng Tần Ức chưa bao giờ thấy dáng vẻ tiều tụy như bây giờ.
Nội tâm phảng phất bị nỗi sợ hãi không tên chiếm lấy, Tần Ức xưa nay không có chuyện gì làm khó được hắn, chưa từng lộ ra biểu cảm "hoảng loạn", hắn vô thức mở miệng gọi: "Thẩm Từ, Thẩm Từ!"
Giọng hắn vốn đã khàn giờ lại gọi lớn, có lẽ âm lượng quá cao, quản gia trực tiếp đẩy cửa tiến đến: "Tần thiếu, xảy ra chuyện gì vậy?"
"Gọi bác sĩ, " Tần Ức hít sâu một hơi, khiến mình tỉnh táo lại, "Nhanh!"
"Vâng."
Tần Ức cẩn thận ôm Thẩm Từ vào trong ngực, giống như sợ mình buông lỏng tay cậu sẽ ngã xuống, đầu ngón tay hắn run rẩy dò lên chóp mũi đối phương, nhẹ nhàng thở ra.
Cũng may chỉ là ngất xỉu.
Hắn đời này dường như chưa khi nào khẩn trương như hiện tại, tim đập rất nhanh, mang theo cảm xúc mất khống chế không thể hình dung, toàn thân căng cứng ngồi yên một chỗ chờ hồi lâu, lúc này tay chân mới cứng ngắc điều khiển xe lăn, đưa Thẩm Từ tới phòng trị liệu.
Biệt thự này trên dưới ba tầng, lầu một trừ phòng ngủ của hắn cùng phòng đàn, còn có mấy phòng chuyên dùng để trị liệu phục hồi, bởi vì sau khi hắn bị tai nạn hành động bất tiện, liền đưa một số thiết bị chữa bệnh của bệnh viện tư nhân Tần gia về, tiện có thể thường xuyên làm kiểm tra lẫn trị liệu.
Hắn đặt Thẩm Từ lên giường bệnh, nội tâm cực kì nôn nóng, thời gian đợi bác sĩ đến tựa như bị kéo dài vô hạn, khiến hắn như ngồi bàn chông.
Mười phút sau, bên ngoài rốt cục truyền đến động tĩnh, quản gia mang theo người quay trở lại: "Tần Thiếu, bác sĩ Lục đến rồi ạ."
Một nam nhân hơn ba mươi tuổi đi theo phía sau ông, bước nhanh qua bên này: "Xảy ra chuyện gì, sao đột nhiên gọi tôi tới?"
"Tại sao lâu như vậy mới đến, " Tần Ức cau mày, ngữ khí cũng có chút không vui, "Nhanh lên."
"Mới có mười phút, tôi lái xe không tốn thời gian chắc?" Bác sĩ Lục liếc nhìn Thẩm Từ trên giường bệnh, "Ai đây?"
"Đừng hỏi nhiều, em ấy vừa rồi té xỉu, anh mau xem như thế nào."
"Biết rồi, " Bác sĩ Lục tẩy trùng tay, lại đổi quần áo, đi tới một bên giường bệnh, lật mắt ra nhìn một chút, "Trước khi té xỉu có triệu chứng gì không, bị cảm nắng? Tuột huyết áp? Hay là..."
"Đều không phải, " Tần Ức đánh gãy lời anh ta, "Chắc là...! Bị k1ch thích, đồ vật vô cùng quan trọng bị trộm."
"Bị k1ch thích, " Bác sĩ Lục có chút suy nghĩ, "Đưa hồ sơ bệnh án của cậu ấy cho tôi xem."
Tần Ức nghe vậy, ngón tay đặt trên tay vịn bỗng nhiên xiết chặt, môi tái nhợt thêm mấy phần: "Không có."
"Không có?" Bác sĩ Lục kinh ngạc quay đầu, "Vậy có biết cậu ấy từng bị bệnh gì không?"
"Tôi không biết."
"Sao lại không biết, cậu ấy không phải người nhà cậu ư?"
"...! Anh chờ một chút, " Tần Ức lấy lại bình tĩnh, nói với quản gia, " gọi Ôn Dao tới."
"Vâng."
Bác sĩ Lục nhìn Tần thiếu khẩn trương đến toàn thân căng cứng, lại nhìn thiếu niên hôn mê bất tỉnh trên giường bệnh, bỗng như hiểu ra điều gì: "Vậy nhanh lên, tôi kiểm tra mấy mục thông thường trước."
Tần Ức dừng xe lăn ở cửa phòng, lưng hắn kéo căng thẳng tắp, ngón tay dùng sức quá mức, nắm đến trắng bệch.
Bỗng nhiên, hắn nghe thấy bác sĩ Lục hỏi: "Là Thẩm Từ phải không, là vị tiểu thiếu gia Thẩm gia?"
Tần Ức thân thể cứng đờ: "Phải."
"Nói cách khác, là vị sắp kết hôn với cậu trong truyền thuyết sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!