Ý cười trên mặt Ôn Dao không giảm: "Thẩm Từ thích ăn gì, cậu tự đi mà hỏi, em ấy là chồng chưa cưới của cậu, đâu phải của tôi."
Tần Ức nhíu mày: "Anh có nói không?"
Ôn Dao: "Lần trước cậu hỏi số đo quần áo, tôi đã nói cho cậu rồi, lần này cậu tự đi hỏi có gì khó đâu?
Tần Ức có chút bực bội: "Em ấy biết tôi thích thứ gì, nếu như tôi không biết em ấy thích gì, chẳng phải sẽ lộ ra tôi không quan tâm, chú ý đến người ta sao?"
Ôn Dao nghe lời này, nhịn không được nhìn hắn từ đầu đến chân lần nữa, biểu cảm khó tin: "Tôi không nghe lầm chứ, Tần thiếu của chúng ta cao cao tại thượng, không coi ai ra gì thế mà bắt đầu để ý cảm thụ của người khác rồi?"
"...! Tần Ôn Dao!" Tần Ức nghe ra chế nhạo trong giọng anh, có chút thẹn quá hoá giận, ngón tay nắm chặt, kiên nhẫn gần như khô kiệt, "Rốt cuộc là anh có biết không? Nếu như không biết, đừng ở đây lãng phí thời gian của tôi."
"Bánh kem chocolate."
"Cái gì?"
"Thẩm Từ thích ăn nhất bánh kem chocolate, có thêm dâu tây thì càng tốt." Ôn Dao nói, "thực ra em ấy không có gì là không thích, phần lớn đồ ăn cậu có thể nghĩ tới thì em ấy đều ăn, có điều hơi thiên vị bánh kem chocolate."
"Ừm, " đáp án này rốt cục Tần Ức cũng hài lòng, "Coi như anh còn dùng được."
Ôn Dao không để ý đến câu " khẳng định của Tần Ức", anh đi tới cửa: "Thẩm Triệu Thành bên kia tôi sẽ tiếp tục theo dõi, đi đây."
Lần này Tần Ức không có ngăn anh lại, mắt nhìn theo anh rời khỏi thư phòng, lẩm bẩm: "Bánh kem Chocolate à..."Thẩm Từ luyện đến trưa, nhưng nghĩ tới Ôn Dao với Tần Ức lại không an tâm cho lắm.
Cậu không nghĩ ra vì sao hai người này lại khó đối phó như vậy, phần diễn của Ôn Dao trong nguyên tác quá ít, cũng không tiếp xúc gì với Tần Ức, cho dù cậu cầm kịch bản, cũng đoán không ra hai người này có ân oán gì với nhau.
Thẩm Từ thở ra một hơi, khép nắp phím đàn lại, vuốt vuốt đầu ngón tay hơi đau của mình—— rõ ràng phương pháp Tần Ức chỉ không sai, nhưng cỗ thân thể này thực quá mong manh, mỗi lần luyện đàn xong ngón tay đều đau.
Cậu đứng dậy rời phòng đàn, thấy Tần Ức đã quay lại phòng ngủ, hắn ngẩng đầu nhìn cậu: "Trạng thái của cậu hôm nay không tốt."
Thẩm Từ bị hắn chọc thủng, không khỏi đỏ mặt, ngồi xuống cạnh hắn, nhỏ giọng hỏi: "Ca ca, anh không thích Ôn Dao ca sao?"
Tần Ức mi tâm xuất hiện nếp nhăn: "Vì anh ta nên luyện đàn không được?"
Thẩm Từ: "Không phải, em sợ anh không thích ảnh, lại thuận theo em khiến bản thân không vui.
Nếu anh thật sự không muốn nhìn thấy hắn anh ấy..."
Tần Ức nghe vậy, hơi động, lông mày nhíu lại, hắn im lặng thở dài: "Cậu nghĩ nhiều rồi, anh ta là tôi gọi đến, cứ cho là ngứa mắt, cũng không đến nỗi để trong lòng."
Hắn dừng một chút, có chút không xác định hỏi: "Trong mắt cậu tôi không hiểu nhân tình hả?"
"Hả?" Thẩm Từ sửng sốt, vội khoát tay, "Không có không có, tuyệt đối không có!"
Cậu đưa mặt tới gần, đưa tay ôm cổ đối phương: "Ca ca khéo hiểu lòng người nhất."
Tần Ức nghiêng mặt qua một bên: "Đừng sáp tới gần."
Thẩm Từ buông hắn ra, lại hỏi: "Ôn Dao ca còn ở trong nhà không?"
"Đi rồi."
"Đi rồi?"
"Anh ta không muốn ở biệt thự, không muốn làm bóng đèn."
Thẩm Từ nhìn khuôn mặt tuấn tú người sống chớ gần của Tần thiếu, mặt không đổi sắc phun hai chữ "Bóng đèn", liền nhịn không được mà cười ra tiếng.
"Có gì buồn cười?" Tần Ức lại lần nữa nhíu mày, "Nguyên văn anh ta nói như vậy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!