Editor: Nguỵt.
_________
Tần Ức mặt mày bình tĩnh, để chai rượu vừa chọn được vào lại tủ rượu, không nói một lời đóng cửa tủ, điều khiển xe lăn rời khỏi phòng khách.
Thẩm Từ bị hành động của hắn làm cho sửng sốt, mê mang nhìn theo bóng lưng hắn rời đi, nhỏ giọng hỏi: "Ảnh... làm sao vậy?"
Ôn Dao không ngạc nhiên, cũng không muốn giữ hắn lại: "Chắc là dỗi rồi."
"Sao lại dỗi a?"
"Có thể là cảm thấy..." Ôn Dao lắc lắc cánh tay đang bị cậu ôm chặt "Chúng ta quá thân mật."
"Hả?" Thẩm Từ vội vàng buông tay, khó tin nói, " nhưng em chỉ coi anh như anh trai thôi mà, ảnh cũng ăn dấm đc hả?"
Xí mê.
Ca ca?
Cậu như chợt hiểu ra cái gì, có chút dở khóc dở cười, nói xin lỗi với Ôn Dao: "Ờm, hay anh cứ theo quản gia thăm thú đi, em đi xem Tần Ức thế nào."
"Không sao, không cần phải để ý đến anh đâu, " Ôn Dao ôn hòa mỉm cười, "chồng chưa cưới quan trọng hơn mà."
Thẩm Từ: "..."
Sao cảm thấy cái giọng này cứ là lạ.
Ôn Dao có quan hệ gì với Tần Ức sao ta? Cảm giác hai người vừa thấy mặt nhau là bầu không khí giống như chó với mèo ấy?
Thẩm Từ nghĩ mãi mà không ra, tạm thời cũng không rảnh để nghĩ cho rõ ràng. Tần Ức về phòng liền đóng luôn cửa, cậu đành phải đứng trước cửa, nhẹ nhàng gõ cửa: "Tần Ức, em vào được không?"
Trong phòng hoàn toàn yên tĩnh, không có tiếng đáp lại
Thẩm Từ chưa từ bỏ ý định, tiếp tục gõ cửa: "Ca ca, mở cửa đi?"
Vừa dứt câu, cửa phòng liền vang lên tiếng "Lách cách" —— không những không mở, còn chơi khóa trái luôn.
Tính nết Tần Thiếu cũng lớn quá đi.
Thẩm Từ nghĩ nghĩ, quyết định từ bỏ đọ sức, chuyển sang đọ trí, cậu rón rén quẹo vào phòng đàn, đi tới cánh cửa nối liền với phòng ngủ, hít vào thở ra, dùng sức xoay tay nắm cửa, nhanh chân vọt vào phòng ngủ.
Tần Ức không nghĩ tới cậu sẽ vọt vào từ "cửa sau", cũng không kịp ngăn lại, thần sắc hắn lạnh lẽo, quay đầu đi, không thèm để ý tới đối phương.
"Ca ca đừng giận mà, " Thẩm Từ đi đến trước mặt hắn, đưa tay giấu sau lưng ra, "Em mua kẹo cho anh, có chocolate nữa."
Tần Ức nhìn thấy kẹo trong tay cậu, hơi mím môi, dời mắt: "Tôi không giận."
"Không giận? Vậy anh làm sao thế, ghen hả?" Thẩm Từ ngồi xuống giường, mặt đối mặt với hắn, mở túi kẹo ra, "Ôn Dao chỉ là vệ sĩ của em thôi, lúc em mới năm tuổi đã ở cạnh bảo vệ cho em rồi, quan hệ tốt không phải là bình thường sao?
Cậu nói xong lấy kẹo ra, kéo tay Tần Ức qua, đặt kẹo vào tay hắn: "Anh với anh ấy không giống nhau, anh là chồng chưa cưới của em."
Ba chữ "chồng chưa cưới" rốt cuộc cũng làm Tần Ức thay đổi sắc mặt, băng sương trên mặt tan đi chút ít, hắn nhìn kẹo trong tay mình, trong hoảng hốt cảm thấy có chút quen thuộc, không giận nổi khẽ thở dài: "Tôi biết anh ta là vệ sĩ của cậu."
"Vậy sao anh còn ghen?"
"Bởi vì..."
Tần Ức không nói ra vì cái gì, dường như thấy khó mở miệng, Thẩm Từ nhíu mày, xé lớp giấy bên ngoài thanh chocolate: "Bởi vì em gọi ảnh là Ôn Dao ca, đúng không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!