Editor: Nguyệt Tịnh Quân.
- ------
"Mau nhìn kìa, anh ta lại tới kìa!"
"Anh ấy tại sao mỗi ngày đều đến lại không vào đây, cứ đứng ở ngoài nhìn vào vậy?"
"Bởi vì không có tiền chứ sao nữa."
"Ba trăm tệ một buổi học mà không chi nổi sao?"
"Ha ha ha, rất nghèo đó a, không có tiền còn muốn học dương cầm?"
Thẩm Từ đứng bên ngoài lớp dương cầm, xuyên qua tấm kính cửa sổ sát đất nhìn vào bên trong, nhìn qua nhóm học sinh tiểu học ngồi dồn thành một cụm, nhỏ giọng bàn luận về cậu.
Cậu đối với sự cười nhạo của bọn trẻ đều làm như mắt không thấy tai không nghe, mắt cũng không chớp lấy một cái nhìn chằm chằm cây dương cầm bên trong, đàn dương cầm màu đen giống một tác phẩm nghệ thuật thanh lịch tao nhã, phím đàn không dính một hạt bụi dưới ánh mặt trời có chút sáng bóng.
Cậu yên lặng cụp mắt xuống, đầu ngón tay khẽ cuộn tròn lại.
Đó là món đồ mà cậu hằng mơ ước.
Một ngày nào đó, cậu sẽ có được một cây dương cầm thuộc về mình.
Thiếu niên lưu luyến không thôi rời khỏi lớp dương cầm, đi đến tiệm bánh kem phía đối diện.
Cậu trước kia sẽ không mua bánh kem, bởi vì nó đắt, nhưng hôm nay cậu quyết định sẽ chiêu đãi bản thân mình một chút ——
Hôm nay là sinh nhật 18 tuổi của cậu.
Khi mẹ còn sống, luôn nói với cậu phải đối tốt chính mình.
Thiếu niên đứng trước tủ kính chọn bánh kem, bánh sinh nhật mà đẹp mắt thì luôn đắt cắt khô máu, lấy khả năng tài chính hiện tại của cậu khẳng định là mua không nổi, ánh mắt cậu tiếc nuối dời tới kệ bánh giá bình thường, cuối cùng dừng ở chiếc bánh chocolate nhìn có vẻ ăn ngon, phía trên còn trang trí mấy trái dâu tây mà cậu thích nhất.
Vì vậy cậu vươn tay, cách tấm kính chỉ chỉ, nhẹ nhàng nói: "Chị ơi, lấy cho em cái này."
Âm thanh thiếu niên rất êm tai, ngọt ngào như giống như chiếc bánh kem trong tủ kính, nhân viên cửa hàng nhìn về phía cậu, khuôn mặt thanh tú của cậu lộ vẻ non nớt, ánh mắt lại sáng cực kỳ, dường như bởi vì sắp được ăn bánh kem mà hưng phấn.
Nhân viên cửa hàng mỉm cười: "Được."
Thẩm Từ tiếp nhận chiếc bánh đã được đóng gói, bánh kem rất nhỏ, đoán chừng chỉ có thể ăn vài miếng, nhưng cho dù như thế vẫn ngốn mất 28 tệ, bình thường từng ấy đủ cho cậu ăn trong hai ngày.
Cậu nhịn đau trả tiền, thanh âm so trước càng nhỏ hơn, khuôn mặt trắng nõn có chút đỏ lên: "Cái kia... có thể cho em...! một cây nến không ạ?"
Nhân viên cửa hàng kinh ngạc: "Hôm nay là sinh nhật em sao?"
Thiếu niên gật đầu.
"Em bao nhiêu tuổi rồi?"
"18 ạ."
Ánh mắt nhân viên cửa hàng nhìn lướt qua tay cậu, bàn tay thô ráp không hề phù hợp với độ tuổi của thiếu niên, trên mấy ngón tay gầy yếu có thật nhiều vết thương nhỏ, móng tay không được chăm sóc kỹ lưỡng có chút cùi, dường như phải thường xuyên làm việc.
Cô nghĩ nghĩ, đưa cho cậu một cây tạo hình số "18".
Thiếu niên vội vàng xua tay: "Không cần không cần, cho em loại nến bình thường là được rồi ạ."
Nhân viên cửa hàng đem cây nến nhét vào hộp bánh, mỉm cười nói: "Cứ cầm đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!