Cậu chỉ là vị khách qua đường xã hội loài người
Chuyển ngữ: Mẫn Hạ Trấn
__________
Bữa sáng đơn giản mà dinh dưỡng. Trứng trần qua nước sôi được chiên lên vàng óng bốn phía xung quanh, lạp xưởng tỏa ra hương vị đậm đà, trêи bánh mì nướng phết mứt quả tạo hình trái tim, ly sữa bò thêm ba phần đường, ngọt đến mức cổ họng phát ngấy.
Hai người cùng nhau dùng xong bữa sáng ấm áp, kim đồng hồ đã điểm tám giờ sáng. Tám rưỡi Thích Bạch Trà phải có mặt ở trường học, Phó Minh Dã báo danh tại công ty lúc chín giờ
- có điều thân là tổng tài, hắn không đi cũng chẳng ai quản được hắn.
Bởi vì khoảng cách từ nhà đến trường học gần, tới công ty lại xa, thời điểm ra khỏi cửa của hai người không khác biệt nhau là mấy.
"Cần anh đưa em đi không?" Phó Minh Dã khi thay trang phục thành đồ công sở rất có phong thái của một thương nhân ưu tú. Tướng mạo của hắn thực sự vô cùng quý phái
- đương nhiên không phải kiểu tai to mặt lớn biểu lộ khí chất phúc hậu. Ngũ quan Phó Minh Dã không phù hợp với thẩm mỹ hình khối chiều sâu của người phương Tây, mà là nét đẹp tinh tế ưu nhã thuần túy của một quý công tử phương Đông.
Môi mỏng nửa cong lên, mắt phượng hơi híp lại, thần sắc này rất có khí thế của một kẻ siêu việt chuyên đi áp bức người.
Nhưng khí thế này chỉ dùng để áp bức người ngoài, còn mọi khi ở nhà hắn lại là vế thường xuyên bị áp bức.
"Chúng ta khác đường nhau." Thích Bạch Trà uống hết sữa bò, đặt ly xuống, dùng khăn tay lau lau cánh môi.
Trường học và công ty, một cái bên nam một cái bên bắc, từ trước tới nay bọn họ vẫn luôn tự lái xe riêng.
Hơn nữa, Phó Minh Dã đánh mấy siêu xe này đến... chưa kể tới bất kỳ chiếc nào, chỉ cần xuất hiện ở cổng trường đã khiến người ta nhao nhao vây xem.
Điều này không phù hợp với chủ nghĩa khiêm tốn của Thích Bạch Trà.
Cậu nhấc túi xách ra cửa: "Em đến trường đây, buổi tối gặp lại."
"Khụ khụ ừ!" Phó Minh Dã ho khan một tiếng, cố tình nhắc nhở cái gì đó.
Bàn tay Thích Bạch Trà đặt trêи tay nắm cửa hơi ngừng lại, xoay người bước tới gần Phó Minh Dã, hạ xuống một nụ hôn trêи môi hắn.
"Chào buổi sáng."
Đây là nhiệm vụ hàng ngày của bọn họ.
Phó Minh Dã thu hoạch được nụ hôn chào ngày mới của mỹ nhân liền thỏa mãn thả người: "Gặp lại sau."
_
Sau khi đưa mắt nhìn theo Thích Bạch Trà lái xe rời đi, Phó Minh Dã cũng ngồi lên Porsche của chính mình, xoay chìa khóa, hướng tới công ty.
Trong gara có vài hàng siêu xe giá trị xa xỉ, mỗi ngày đổi một chiếc hoặc cũng có thể cả tháng không thay đổi, còn về việc lái chiếc nào ra cửa thì cái này phụ thuộc vào tâm tình của Phó Minh Dã.
Ừ, là thật đấy · soi theo tâm tình.
Vui vẻ sẽ lái Ferrari màu vàng nhạt, tức giận sẽ khai hỏa với Maserati màu đỏ, thoải mái ung dung sẽ thư giãn với Lamborghini màu lam, khi bình tĩnh sẽ xuất phát cùng Rolls
-Royce màu trắng nhạt, buồn phiền sẽ lái Porsche màu xám bạc, khó chịu khổ sở sẽ phóng Mercedes đen tuyền... phương thức ra cửa của kẻ có tiền chính là mạnh mẽ chân thật như vậy.
Thật ra Tà Thần đại nhân cũng không khoe mẽ đến mức đó, mấy siêu xe này đều được lưu lại từ Phó Minh Dã nguyên bản ban đầu.
Đúng vậy, Phó Minh Dã chân chính có một thân phận khác, bản thân Tà Thần không phải tên gọi này.
Thân là một trạch nam sâu sắc tự kỷ trong thần điện vạn năm, Tà Thần vừa tới trần gian đương nhiên không xu dính túi. Hắn lặng lẽ không tiếng động đáp xuống trêи một ngã tư phổ thông, ánh mắt đầu tiên nhìn đến thế giới con người, chính là hình ảnh Thích Bạch Trà giúp đỡ một bà cụ qua đường.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!