Chương 6: (Vô Đề)

Không phải anh không được

Chuyển ngữ: Mẫn Hạ Trấn

__________

Bọn họ triền miên dây dưa hôn môi, lại bỏ lỡ mất một tấm lòng. Vòi hoa sen vẫn mở, dòng nước tí tách tí tách làm ướt nhẹp mái tóc và tấm lưng của hai người, chảy xuôi theo độ cong hơi sâu của cột sống. Thích Bạch Trà ngửa đầu, đôi mắt khép hờ nhiễm một tầng hơi nước mỏng manh, bị hôn đến động tình.

Thân thể cậu ửng hồng đến lợi hại, không chỉ bởi hơi nóng bốc lên từ trong phòng tắm. Cậu biết rõ Phó Minh Dã lúc này cũng đang có đồng cảm giác, hô hấp của bọn họ đều giống nhau, tần suất khác xa so với thời điểm bình thường.

Một dấu tay rõ ràng được in trêи lớp hơi nước đọng trêи lớp thủy tinh bao quanh phòng tắm, Thịch Bạch Trà chống người trêи tấm kính, nghe được động tĩnh khi đóng vòi hoa sen phía sau cơ thể mình, hơi hơi rũ mắt xuống, chuẩn bị tốt công tác nghênh đón sự chiếm giữ của Phó Minh Dã........ Sau đó, cậu cảm giác được ma sát thô ráp truyền đến từ khăn mặt sau lưng mình.

Phó Minh Dã tự động lau lưng cho cậu.

Lau lưng?!

Thích Bạch Trà mở mắt ra, xoay người, mang theo một tia hoang mang: "Anh..."

"Không lau khô nước sẽ nhiễm lạnh, em không lạnh à?" Phó Minh Dã tỉ mỉ lau hết toàn bộ bọt nước trêи người cậu, "Bị cảm sẽ khổ đến chính em."

Thể chất của con người rất yếu ớt, hắn phải cố gắng chăm sóc Trà Trà cho tốt.

Thích Bạch Trà thầm nghĩ cậu là một Tuyết Thần sợ lạnh gì chứ, cậu không từ bỏ ý định: "Anh không muốn cùng em..." Không muốn cùng em giải mã địa đồ mới sao?

"Nâng cánh tay lên một chút." Phó Minh Dã mặt không đổi sắc, "Lau không tới chỗ này."

Thích Bạch Trà nâng cánh tay, vẻ mặt có chút khó tin: "Thực sự một chút ý nghĩ anh cũng..."

Phó Minh Dã đổi khăn bông: "Cúi đầu, tóc cũng phải lau khô."

Thích Bạch Trà cúi đầu, thuận tiện đưa mắt nhìn trộm hạ thân Phó Minh Dã.

Thực sự một chút phản ứng cũng không có.

Thích Bạch Trà: "......"

Tức chết thần rồi.

Thích Bạch Trà được Phó Minh Dã nghiêm túc tẩy rửa từ đầu tới chân, lau khô tóc, bọc lên khăn tắm, hoàn hoàn chỉnh chỉnh mà đưa ra khỏi phòng tắm, sau đó đóng cửa lại tự mình tắm sạch sẽ.

Trong phòng tắm lần nữa truyền đến tiếng nước chảy rào rào.

Thích Bạch Trà bị ném ngoài cửa: "......"

Thích Bạch Trà từ khi sinh ra đã thanh tâm quả ɖu͙ƈ, sau khi lay động lòng người thì chính là băng giá mùa đông hóa dòng nước mềm mại của mùa xuân. Từ lâu có thói quen thân mật cùng Phó Minh Dã, bị chọc ghẹo một nửa rồi bỏ xuống, tư vị này không tốt chút nào.

Cậu cầm lấy chiếc gương trêи tủ đầu giường soi soi chính bản thân mình. Chàng thanh niên vừa tắm xong da dẻ vô cùng mịn màng, sắc mặt hơi ửng đỏ diễm lệ phiếm tình, từ trêи xuống dưới không có chỗ nào không phảng phất sức quyến rũ.

Đã đến mức này rồi, lại còn có thể không có phản ứng.

Thích Bạch Trà buông tấm gương trầm tư suy nghĩ.

Hôm nay Phó tiên sinh làm sao vậy?

_

Trong phòng tắm, Phó Minh Dã vài phút trước còn tận lực giả bộ như không có chuyện gì xảy ra liền lập tức đổi nước ấm thành mức lạnh nhất, xối xuống đầu, mới dùng đến thần lực áp chế thân thể tỉnh táo lại.

Hắn làm sao có khả năng không động tâm vì Trà Trà.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!