Em sẽ ở bên anh tới tận cùng của sinh mệnh
Chuyển ngữ: Mẫn Hạ Trấn
__________
Thời điểm Thích Bạch Trà chạy tới kho hàng, Chervolet cũng cùng dời đổi vị trí qua đây. Cậu đặt Trang Tịnh Y ngồi trêи ghế phó lái, cô bé còn đang hôn mê, mảy may không hề có xu hướng tỉnh lại.
Cô bé tận mắt nhìn thấy bộ dạng của yêu ma quỷ quái, bị dọa cho ngất xỉu, tạo thành bóng ma tâm lý.
Thích Bạch Trà chìa tay, ngưng tụ một đạo bạch quang trêи trán cô bé, chậm rãi thâm nhập vào đầu óc.
Chờ tới khi Trang Tịnh Y tỉnh lại, sẽ quên mất tất cả những gì chứng kiến được trong đêm nay, chỉ nhớ rõ mình bị bọn bắt cóc đánh thuốc mê.
Hoàn thành tất cả mọi thứ, Thích Bạch Trà lái xe hướng về nhà Trang Tịnh Y.
Hồ sơ nhập học đầu cấp ba của cả lớp đều có điền địa chỉ nhà, Thích Bạch Trà liếc mắt qua đã nhớ được toàn bộ, rất rõ ràng hướng đến nhà Trang Tịnh Y.
Sau mười phút đồng hồ, Thích Bạch Trà ôm người xuống xe, đi vào một ngôi nhà dân bình thường. Từ bên trong mơ hồ truyền đến âm thanh cãi vã, tựa hồ là người phụ nữ đang oán giận chồng mình bộn bề công việc, không biết đưa đón con gái tới trường, mới khiến con gái mất tích.
Người chồng không nói lời nào, hiển nhiên trong lòng cũng không dễ chịu gì.
Bọn họ đã ra ngoài tìm một vòng, không có kết quả, sau khi trở về tâm tình của mẹ Trang sụp đổ, mâu thuẫn bùng nổ, bắt đầu trách móc ba Trang.
Ba Trang hiểu rõ vợ mình đang rất lo lắng, cũng không có tâm tư cãi cọ vào lúc này. Chẳng nhẽ ông không lo lắng chắc?
Thích Bạch Trà gõ cửa nhà Trang Tịnh Y.
Âm thanh la hét ầm ĩ bên trong thoáng ngừng, tiếng bước chân từ xa đi tới, có người tiến đến mở cửa.
Ra mở cửa là một người phụ nữ với khuôn mặt tiều tụy, giờ phút này đôi mắt đang đỏ bừng vì khóc quá nhiều. Ánh mắt đầu tiên của bà rơi xuống cô gái trong lòng Thích Bạch Trà, thần sắc ngơ ngẩn, tiếp đó vội vàng không ngừng ôm chặt lấy con gái, xúc động nói: "Tịnh Y! Tịnh Y trở về rồi! Ba nó ơi, anh đến xem nè, đúng là con gái của chúng ta rồi!"
Ba Trang là một người đàn ông thoạt nhìn trầm tĩnh kiệm lời, không giỏi bộc lộ cảm xúc, sau khi thấy con gái bình an trở về lại rõ ràng thở phào một hơi. Trong mắt mẹ Trang lúc này đều tràn ngập hình ảnh con gái, cũng không rảnh rỗi nói cảm tạ Thích Bạch Trà, vẫn là ba Trang mở lời: "Là thầy giáo Thích đưa con gái chúng ta về."
"A, thầy giáo Thích, đúng đúng, thầy Thích mau vào nhà ngồi đi." Bấy giờ mẹ Trang mới phản ứng lại, lau nước mắt, bối rối nói, "Thầy Thích, tại sao Tịnh Y lại hôn mê thế này? Con bé sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?"
"Không sao, chỉ là bị bọn cướp trói lại bắt đi, chịu sợ hãi thôi." Thích Bạch Trà nói.
"Cái gì? Bọn cướp?!" Hai vợ chồng lập tức không thể nào bình tĩnh được, trong mắt tràn ngập khϊế͙p͙ sợ.
Tuy rằng đã sớm đoán đến khả năng này, nhưng nghĩ tới hậu quả tồi tệ sau đó, nghĩ đến cảnh ngộ con gái nằm trong tay bọn cướp, ba mẹ đều cảm thấy vô cùng đau lòng.
"Hai kẻ lưu manh, vẫn chưa kịp làm gì, tôi đã báo cảnh sát tóm người đi rồi." Thích Bạch Trà trấn an bọn họ.
"Thằng lưu manh nào? Cục cảnh sát nào vậy?" Ba Trang căm phẫn nói, "Tôi muốn cho hai thằng nhãi ranh đẹp mặt!"
"Hai tên đó dính phải không ít tiền án trước đây, pháp luật trừng trị là không thể thiếu." Thích Bạch Trà nhẹ nhàng lảng sang chuyện khác, "Hiện tại vẫn nên chú ý tới sức khỏe tâm lý của Trang Tịnh Y một chút. Cô bé bị kinh hãi, ngày mai có thể xin phép nghỉ học không cần tới trường, yên tâm ở nhà tĩnh dưỡng một hôm. Hai người cũng cố gắng đừng gặng hỏi chi tiết quá, miễn gây kϊƈɦ động cho cô bé."
"Ai da, được rồi, được rồi." Nhắc tới tình trạng tâm lý của con gái, hai vợ chồng vừa lo lắng vừa khẩn trương.
Ba Trang thở dài, tự trách nói: "Tôi bình thường đều công tác bận rộn, tan học cũng chỉ có thể để Tịnh Y một mình về nhà, quá nguy hiểm. Sau này tôi sẽ đưa đón nó tới trường." Phát sinh chuyện này, bậc cha mẹ nào còn dám để con gái một thân một mình về nhà, trái tim đâu thể rộng lượng to lớn đến vậy.
Thích Bạch Trà gật đầu mỉm cười.
Mẹ Trang từ từ đè nén lại nỗi lo lắng về con gái mình, đột nhiên quỳ xuống trước mặt Thích Bạch Trà: "Thầy giáo Thích, thầy là đại ân nhân nhà chúng tôi..."
Thích Bạch Trà vội vàng đỡ lấy bà: "Chị không cần phải như vậy. Trang Tịnh Y là học trò của tôi, quan tâm đến an nguy của cô bé cũng là trách nhiệm tôi nên có."
"Thầy Thích ở lại dùng bữa cơm đi." Ba Trang cũng nói.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!