Chương 44: Nằm Viện

Anh giúp em

Chuyển ngữ: Mẫn Hạ Trấn

__________

Thích Bạch Trà bị thương, Phó Minh Dã gạt hết công việc ra sau đầu, chuyên tâm ở bệnh viện chăm sóc cậu.

Phó Minh Dã trực tiếp đưa cậu vào một bệnh viện tư nhân đứng tên trên danh nghĩa của Phó thị, triệu tập các chuyên gia toàn cầu đứng đầu khoa chỉnh hình tham gia hội chẩn, trang bị phòng bệnh theo tiêu chuẩn VIP cao cấp, đại gia số một Trung Quốc tự mình chăm sóc 24/24 giờ.

Thích Bạch Trà: ".....! Em bị gãy xương, chứ không phải ung thư xương."

Dàn trận kiểu này khác gì cậu mắc bệnh nan y, còn thiếu một bước hẹn nhà tang lễ nữa thôi.

Phó Minh Dã nghiêm túc nói: "Không khác nhau." Thân thể Trà Trà ngày thường rất tốt, chưa bao giờ bị cảm mạo hay phát sốt, Phó Minh Dã đã quên rằng thân thể của con người rất yếu ớt.

Đột nhiên cậu bị gãy xương nhiều chỗ như vậy, Phó Minh Dã quả thực như lâm đại địch, còn không biết Trà Trà đã phải chịu những tra tấn gì trên tay đối phương.

Thích Bạch Trà không chủ động nhắc tới chuyện gì đã xảy ra, thoạt nhìn có vẻ tránh né.

Phó Minh Dã chỉ một lòng chú tâm tới thân thể Thích Bạch Trà, cũng sợ kích động đến chấn thương tâm lý của cậu, rất săn sóc không dò hỏi tại sao Thích Bạch Trà lại xuất hiện ở biệt thự cao cấp kia, người gây thương tích cho cậu có ngoại hình như thế nào.

Có chuyện gì thì chờ tâm trạng Trà Trà bình tĩnh lại rồi nói, hiện tại chuyện gì cũng không quan trọng bằng sức khỏe tinh thần của Trà Trà.

Thích Bạch Trà nhìn hắn: "Anh đang rủa em."

Gãy xương và ung thư xương sao có thể không khác nhau chứ!!!

Phó Minh Dã chữa cháy: "Ý anh là, cho dù vết thương nhẹ hay nặng vẫn khiến anh cảm thấy rất đau lòng, em rụng một sợi tóc cũng giống như anh bị cắt mất một khối thịt....."

Thích Bạch Trà: "Anh đừng có mà so sánh loạn xạ, em không có khả năng bị rụng tóc."

Cậu có một đầu tóc dài trắng muốt siêu cấp xinh đẹp! Còn mượt mà mềm mại hơn cả tuyết lụa! Đời này sẽ không mảy may có chút quan hệ nào với chứng hói đầu!

Phó Minh Dã sửa miệng: "Em bị trĩ anh còn cảm thấy thật....."

"Em cảm thấy Phó tiên sinh không nói lời nào thì hơn."

"......"

Phó Minh Dã nhấc tay đầu hàng.

Thích Bạch Trà hỏi: "Hai người bị hại khác đâu rồi?"

Cậu không địch nổi Pascal nên hôn mê bất tỉnh, hiện tại Pascal lại biến mất vô dạng, không biết tình huống của Phương Nhã Nhi và Lưu Nhạn Hân sao rồi.

Phương Nhã Nhi và Trần Thi Diệu còn đang bị hoán đổi thân xác.....!

Phó Minh Dã ăn ngay nói thật: "Không biết." Hắn một lòng hoàn toàn dồn hết vào người Thích Bạch Trà, làm gì còn tâm tư quan tâm tới tình huống của hai người kia.

Thích Bạch Trà muốn lén lút đi gặp, nhưng bây giờ cậu đang bị Phó Minh Dã nghiêm khắc giám thị, Phó Minh Dã quả thực khẩn trương đến nỗi không để cậu rời khỏi tầm mắt của hắn dù chỉ một bước, chỉ đành tạm thời từ bỏ.

Cậu gật gật đầu, có chút mệt mỏi.

Phó Minh Dã nhẹ giọng: "Mệt mỏi thì ngủ một giấc đi."

Thích Bạch Trà khẽ "Ừ" một tiếng, dựa vào đầu giường nhắm mắt dưỡng thần.

Cậu gửi một tin nhắn cho Hermann trên giao diện thần minh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!