Chương 43: (Vô Đề)

Ta chỉ muốn bảo vệ em

Chuyển ngữ: Mẫn Hạ Trấn

__________

Chỉ khi Ma Vương thi triển pháp lực mới tạo ra luồng dao động mãnh liệt tới vậy, lúc còn ngồi trong văn phòng Phó Minh Dã đương nhiên đã nhận ra.

Hắn không biết rằng một kϊƈɦ đó đã rơi xuống thân thể Trà Trà. Phó Minh Dã vốn dĩ không muốn xen vào việc của người khác, nhưng không hiểu sao lại thấy trong lòng bất an, giữa mi tâm nhói lên một trận đau đớn.

Hắn liền theo bản năng muốn gọi cho Trà Trà, hỏi tình hình an nguy của Trà Trà.

Không ngờ cuộc gọi vừa được kết nối, đầu dây bên kia truyền đến tiếng khóc mỏng manh của Trà Trà.

"Tiên sinh, em đau....."

Chỉ một âm thanh đó đã khiến trái tim Phó Minh Dã bị bóp chặt, đau đớn vô cùng.

Hắn muốn hỏi đã xảy ra chuyện gì, Trà Trà ở đâu, hắn sẽ qua đó ngay lập tức, thế nhưng một giây sau đó điện thoại đã vang lên tiếng tút tút thông báo đầu dây bên kia cúp máy.

Gọi lại lần nữa cũng không có hồi âm, Phó Minh Dã đứng ngồi không yên, tiếp đó nghĩ về ma lực dao động dị thường vừa rồi, liền dò theo phương hướng chạy tới đây.

Nhìn chiếc điện thoại bị đánh rơi trêи mặt đất, trong mắt Phó Minh Dã lập tức tỏa ra sát khí: "Cậu ấy đâu?"

"Chẳng phải đã nói không thấy sao?" Tròng mắt Pascal chuyển động, "Có điều, nếu ngươi nói về chủ nhân của chiếc điện thoại này....."

Hắn ta nở nụ cười xấu xa: "Người đó bị ta đánh gãy xương cốt toàn thân, đã chết....."

Lời còn chưa dứt, một luồng sương đen dày đặc hung hăng tấn công về phía hắn ta.

Pascal ngửi được mùi vị, hai mắt hưng phấn tỏa sáng: "Ngươi là Tà Thần của thế giới này? Sức mạnh này tràn ngập hương vị tà ác, vô cùng bổ dưỡng đối với ta."

Luồng sương đen kia bị hắn ta hấp thụ hoàn toàn, Pascal thoải mái thở ra một hơi: "Tới nữa đi. Quả thực không tốn sức mà, vừa vặn ta đang thiếu một viên thần cách Hắc Ám, ngươi liền tự động dâng tới tận cửa."

Đôi mắt Phó Minh Dã phiếm hồng: "Trả cậu ấy lại cho ta!"

Hắn tức giận khiến cả người phát run: "Cậu ấy là của ta..... Ngươi không thể động đến cậu ấy....."

"Không thể động đến cậu ta? Lời này nghe có vẻ quen quen." Pascal cố ý giả bộ nghĩ nghĩ, "À, nhớ ra rồi, khi nãy lúc cậu ta nhận điện thoại của ngươi cũng vậy, cậu ta nói rằng ta không được động vào ngươi. Cái giọng điệu ấy ta nghe xong rất không vui vẻ, cho nên giết luôn rồi. Ngươi nhìn ngươi đi, cậu ta phải dùng cả mạng sống để trả giá muốn khiến ta buông tha cho ngươi, vì cái gì ngươi còn muốn tự mình tìm tới cửa chứ?"

"Câm miệng!"

"Ngươi kϊƈɦ động như vậy, chẳng phải là yêu cậu ta rồi đúng không?" Pascal dường như vừa phát hiện ra một giai thoại đáng kinh ngạc nào đó, "Tà Thần thế mà lại hiểu được tình yêu sao?"

"......"

"Đúng là một đứa nhóc tính tình trẻ con." Pascal lắc lắc đầu, cảm thấy có chút nhàm chán. Tên trước mắt này còn trẻ tuổi hơn rất nhiều so với tên vừa nãy, hắn ta không có hứng thú muốn chơi đùa cùng mấy tiểu thần minh tân sinh này.

"Bất kỳ một thế giới hoàn chỉnh nào đều có sáng và tối, chính và tà, ngươi là Tà Thần ở thế giới này, đương nhiên bẩm sinh đã không hiểu tình yêu là gì, chỉ có ɖu͙ƈ vọng chiếm đoạt và chiếm hữu. Ngươi là một tồn tại giống với ta, sao có thể yêu được, ta nghĩ rằng ngươi chỉ muốn thượng cậu ta thôi đúng không? Còn phải giả bộ người tình thắm thiết làm chi, lừa được cậu ta chắc cũng vất vả lắm đi?" Pascal thở dài, "Cớ gì phải tự tạo áp lực cho mình như vậy?

Phóng thích bản tính của ngươi đi, cuộc sống của ngươi sẽ càng ngày càng vui sướиɠ hơn."

Ma Vương tất nhiên không phải là một xử nam ngây thơ, ở địa ngục hắn ta đã ngủ với hàng loạt ma nữ, coi những bạn giường đó trở thành công cụ phát tiết ɖu͙ƈ vọng, chưa bao giờ biết được tình yêu đích thực là như thế nào.

Hắn ta không cho rằng một hệ sinh vật bóng tối cần phải hiểu được loại tư vị buồn cười này làm gì. Không cần, rất không cần thiết.

"Ta và ngươi sao có thể giống nhau. Đừng tự dát vàng lên mặt mình." Phó Minh Dã đỏ mắt phẫn hận nhìn hắn ta chòng chọc, "Ngươi không được phép vũ nhục Trà Trà, ta sẽ bằm xác ngươi thành trăm mảnh!"

Lòng bàn tay hắn ngưng tụ một nguồn thần lực khổng lồ, khí thế ngút trời tấn công tới chỗ Pascal, sương mù đen nghìn nghịt đặc quánh ẩn chứa hơi thở cường đại, phảng phất như có thể cắn nuốt vạn vật.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!