Chương 41: (Vô Đề)

Ta chưa từng giết thần đâu

Chuyển ngữ: Mẫn Hạ Trấn

___________

Thích Bạch Trà muốn sử dụng thuật chiết hồn lên người phụ nữ đang nằm trêи giường, rút linh hồn ra sau đó dò hỏi hoặc trực tiếp lục soát ký ức là có thể biết được rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì trêи người cô ta.

Nhưng ngay khi luồng sáng màu lam trêи tay lóe lên, cửa phòng bệnh đột nhiên bị người đẩy ra. Thích Bạch Trà lập tức thu hồi thần lực trong nháy mắt, ẩn thân.

Lưu Nhạn Hân vừa đi đã quay lại, đi vào cùng là một người phụ nữ có diện mạo rất giống với Phương Nhã Nhi.

Hai người không thể nhìn thấy Thích Bạch Trà đang ẩn thân đứng bên cạnh bọn họ, chỉ nhìn chằm chằm vào người phụ nữ trêи giường bệnh.

Phương Nhã Nhi sững sờ nhìn người phụ nữ đang ngủ trêи giường bệnh, không thể tin được thốt lên: "..... Em và Trần Thi Diệu bị hoán đổi thân xác."

Điều này đã vượt ngưỡng bình thường. Rõ ràng cô còn sống sờ sờ, lại bị hoán đổi thân xác với một người khác, tất cả công lao thành tích của cô mười mấy năm nay đều đổ sông đổ bể.

Làm sao cô có thể chịu được.

"Em muốn đối mặt trực tiếp với cô ta, em phải hỏi trực tiếp cô ta." Phương Nhã Nhi vừa nói liền muốn chạy lên lay cô ta tỉnh.

Lưu Nhạn Hân vội vàng giữ chặt lấy cô: "Nhã Nhi, đừng kϊƈɦ động, không thể rút dây động thừng. Chúng ta ra ngoài nói chuyện."

Hai người đi ra hành lang ngoài phòng bệnh, Phương Nhã Nhi che mặt, hốc mắt ửng đỏ: "Chị Hân, vì sao lại không cho em đánh thức cô ta? Chẳng lẽ chị không tin em?"

"Chị đương nhiên tin em." Lưu Nhạn Hân an ủi cô, "Chị sớm đã thấy kỳ quái, từ trước chị đã bảo em con bé kia không chính trực, em không nghe chị khuyên bảo, bây giờ đã biết hậu quả chưa? Hai người hoán đổi thân xác chắc chắn không phải vô duyên vô cớ, cô ta vẫn vọng tưởng rằng sẽ thay thế được em, cũng không biết dùng đến tà thuật gì, hiện tại chúng ta không đấu lại cô ta.

Nhỡ đâu tùy tiện kinh động đến, cô ta lại xuống tay với em thì làm sao?"

Phương Nhã Nhi lau nước mắt: "Vậy phải làm gì bây giờ?"

Lưu Nhạn Hân nghĩ nghĩ: "Chị đưa em đi tìm đại sư."

"Đại sư nào?"

"Chị Hân của em lăn lộn trong giới ngần ấy năm, thứ không thiếu nhất chính là nhân mạch, loại tin tức gì cũng biết đến. Gần đây có một vị đại sư, tuy rằng hiện tại chưa nổi tiếng lắm, nhưng có thể khiến người khác thực hiện được mong muốn của bản thân, pháp lực cao cường. Chúng ta đi tìm hắn hỗ trợ, không cần quan tâm Trần Thi Diệu tìm đến thứ đầu trâu mặt ngựa gì, đảm bảo có thể giải quyết ổn thỏa cho em."

"Nghe cứ thần côn (*) thế nào ấy....."

(*) thần côn: ở mình hay gọi là thầy bói chuyên bịp bợm ấy...

"Mấy minh tinh hết thời trong giới đều đã tới chỗ hắn một chuyến, lập tức nổi tiếng trở lại. Ngoài ra trước đó, Dương Toa và Lệ Đình tranh suất nữ chính, Dương Toa ngầm tới chỗ đại sư ấy một chuyến, vài ngày sau Lệ Đình bị tai nạn xe phải tĩnh dưỡng, nhân vật này đương nhiên rơi xuống đầu Dương Toa."

"Cái này, nghe giống như hại người mà chẳng ích ta, đại sư kia có vẻ không giống người tốt....."

"Có thể không có dã tâm làm hại người khác, nhưng tâm lý phòng bị là không thể không có. Chúng ta đâu có bảo hắn đi hại người, hiện tại em là người bị hại, mặc kệ phải dùng phương pháp gì, thân xác cũng phải được đổi lại. Dùng tới kế này, cũng chỉ coi là chữa ngựa sống thành ngựa chết."

"..... Vậy thử một lần xem thế nào."

Lưu Nhạn Hân và Phương Nhã Nhi bàn bạc xong xuôi, cùng nhau xuống tầng dưới chuẩn bị xuất phát tới chỗ đại sư kia.

Hai người đi rồi, Thích Bạch Trà đứng sau hành lang hiện thân, nhăn mày.

Khiến người khác thực hiện được mong muốn, pháp lực cao cường........ Chắc không phải Tà Thần hạ phàm đấy chứ?

Tà Thần đại nhân đang cẩn thận xử lý công vụ trong văn phòng tổng tài bỗng nhiên hắt xì một cái.

_

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!