Trần Thi Diệu
Chuyển ngữ: Mẫn Hạ Trấn
__________
Tần Dĩ Nhu dính phải bê bối, lúc này cơ bản mọi người đều đòi công kϊƈɦ mãnh liệt, cũng không còn khả năng tiếp tục ở lại quay chương trình, những cảnh quay từ trước tới giờ đều phải bỏ đi.
Đội ngũ tổ chương trình rất mệt mỏi vì điều này.
Bên tổ diễn xuất cũng không còn cách nào ghi hình được nữa. Kịch bản ban đầu chính là sắp xếp cho ba người Giang Nghiên, Thôi Hạo, Phương Nhã Nhi phối hợp diễn một đoạn kịch bản, sau đó tiến hành nhận xét chấm điểm cho màn trình diễn của từng người và hiệu ứng sân khấu tổng thể. Bọn họ đã từng đóng phim truyền hình cùng nhau, hiện tại cùng trở lại sân khấu một lần nữa chính là một điểm hấp dẫn người xem.
Tuy nhiên bây giờ, nữ chính nhập viện, thương gân động cốt phải dưỡng trăm ngày, nếu chỉ dưỡng trong một đoạn thời gian ngắn e rằng không ổn, kế hoạch này liền chết ngay từ trong trứng.
Vận mệnh của chương trình này thật sự đầy rẫy chông gai.
Tổ chương trình thảo luận đưa ra quyết định hoãn ghi hình, chờ vết thương của Phương Nhã Nhi khỏi rồi mới tiếp tục, đồng thời tiện thời gian này chỉnh sửa những đoạn đã quay trước đó, xóa mọi hình ảnh có liên quan tới Tần Dĩ Nhu. Hệ thống tính điểm cũng phải sửa lại, hai đấu ba không công bằng.
Những vấn đề này đều không có quan hệ gì tới Phó Minh Dã và Thích Bạch Trà.
Đã giải quyết xong một chuyện, Thích Bạch Trà phải vội vã đi giải quyết tiếp chuyện thứ hai.
_
Bệnh viện trung tâm thành phố S.
Trong phòng bệnh cao cấp, Phương Nhã Nhi kinh ngạc từ trêи giường bệnh ngồi dậy: "Tần Dĩ Nhu bị phong sát?!"
Người đại diện Lưu Nhạn Hân lấy một cốc nước ấm từ bình lọc nước: "Đúng vậy. Chẳng phải cô ta đã bị vạch trần đạo nhạc của một sinh viên tài năng để debut đó sao? Hành động này quá vô đạo đức. Công ty cô ta cũng không có ý định bảo vệ, mấy ngày nay tùy tiện để các loại đồn đại lên men cũng không có bất cứ hành động quan hệ thanh minh công khai gì, sáng nay vừa trực tiếp công khai hủy bỏ hợp đồng, hoàn toàn xé rách mặt.
Với tình hình của cô ta bây giờ, muốn trở mình một lần nữa, khó lắm."
Phương Nhã Nhi cười lạnh: "Đáng đời cô ta!" Dám lên mặt với cô ở tổ chương trình.
Hai người bị chương trình xếp chung trong một ký túc xá, dưới máy quay không thể không hòa thuận vui vẻ, trong lòng lại buồn nôn muốn chết. Ả tiện nhân Tần Dĩ Nhu kia luôn luôn cố ý khoe khoang, ngoài mặt thì giả bộ khiêm tốn nói "Em nổi tiếng là do tình cờ, thành tích so ra vẫn kém hơn chị Nhã Nhi đã nhiều năm lăn lộn trong nghề", trêи thực tế chẳng phải đang nói bóng nói gió rằng "Trong thời gian ngắn tôi đã có thể cùng ngồi cùng ăn ngang hàng với cô, cô chạy vật vã bao nhiêu năm trời mới có được áo rồng ngày hôm nay thế nhưng vẫn bị tôi đuổi kịp, thật đáng thương".
Mỗi câu mỗi từ này đều như nhát dao cứa vào lòng cô.
Còn có, mỗi ngày cô đều dạy sớm chăm sóc da, trêи bàn bày la liệt một đống đồ mỹ phẩm và sản phẩm dưỡng, Tần Dĩ Nhu thế nào cũng phải làm ra vẻ kinh ngạc nói một câu: "Sao chị phải mang nhiều đồ thế? Em chỉ mang theo mỗi một lọ kem chống nắng thôi chứ đâu." Sau đó khoe khoang da tươi thịt tốt của cô ta.
Phương Nhã Nhi đã muốn lột da cô ta từ lâu.
Hiện tại nghe được tin đối phương thất thế, trêи mặt Phương Nhã Nhi hiện rõ sự cao hứng không cách nào che giấu nổi.
Lưu Nhạn Hân nhíu mày: "Nhã Nhi, gần đây có phải em bị áp lực quá hoặc tâm trạng không tốt hay không?"
Lưu Nhạn Hân đã làm người đại diện của Phương Nhã Nhi sáu năm nay, hiểu biết về Phương Nhã Nhi rõ như lòng bàn tay. Tính cách của Nhã Nhi rất hiền lành, nếu như nghe được kết cục của Tần Dĩ Nhu cũng sẽ chỉ lắc đầu nhíu mày, than nhẹ một câu "Gieo gió gặt bão".
Mà không phải nói câu "Đáng đời cô ta" một cách chanh chua như vậy, tràn ngập lệ khí nồng đậm.
Mấy ngày gần đây, Nhã Nhi không giống trước kia ở mọi mặt. Trợ lý mới tới không nhìn ra, nhưng cô là người đại diện lại nhìn thấy tất cả.
Người thân chân chính của Nhã Nhi cũng không đề cập đến, cô từ lâu đã coi Nhã Nhi trờ thành em gái mình. Lưu Nhạn Hân thật sự cảm thấy lo lắng đối với trạng thái hiện tại của Phương Nhã Nhi.
"Hả?" Phương Nhã Nhi lấy lại tinh thần, cuống quít nói, "Không có gì."
Lưu Nhạn Hân nhìn cô: "Cảm giác như gần đây em có tâm sự, tính tình trở nên cáu kỉnh." Cô và Phương Nhã Nhi dù không phải người thân nhưng lại rất giống người thân, khi nói chuyện cũng đều thẳng thừng không kiêng dè.
"..... Làm gì có?" Phương Nhã Nhi né tránh tầm mắt đang dò xét của Lưu Nhạn Hân, hàm hồ nói, "Tần Dĩ Nhu hành động quá phận, em cũng tức giận. Không thể tưởng tượng được cô ta là loại người này, nghĩ đến việc lúc trước còn muốn đối đãi thân thiện với cô ta, em liền ——"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!