Chương 39: (Vô Đề)

Nhưng em là nhà anh

Chuyển ngữ: Mẫn Hạ Trấn

__________

Trong một phòng nghỉ khác.

Tần Dĩ Nhu ném điện thoại ra xa.

Với mức độ thảo luận đề tài cao như vậy, cô ta không muốn thấy cũng khó. Weibo của cô ta đã bị netizen xâm lấn, trong đó có đủ loại nhục mạ và công kϊƈɦ đánh thẳng vào cô ta.

Mọi chuyện tại sao lại thành ra thế này.

Đoạn camera kia là thế nào? Rõ ràng cô ta không hề ăn cắp bản nhạc của Mạnh Tinh, tại sao camera lại có hình ảnh cô ta ăn cắp bản nhạc của Mạnh Tinh?!

Hơn nữa, rõ ràng chiều hôm qua cô ta thành thật ở trong ký túc xá, vì sao camera không quay được? Ký túc xá nữ chỉ có hai người, Phương Nhã Nhi nằm viện, chỉ còn lại mình cô ta, không có người nào có thể chứng minh cô ta trong sạch.

Tần Dĩ Nhu cuối cùng cũng cảm nhận được tư vị hết đường chối cãi.

Tuy rằng trêи thực tế cô ta cũng hoàn toàn không vô tội.

Ngô Vân hấp tấp xông vào: "Tần Dĩ Nhu, chuyện này là làm sao?"

Tần Dĩ Nhu che lỗ tai, không ngừng lắc đầu: "Không, em không biết, em không có làm....."

"Em không làm? Vậy chuyện camera kia là thế nào!" Ngô Vân nhăn mày, "Trước đó em nói em không làm, chị tin tưởng em, nhưng hiện tại camera đã rõ ràng thế kia, em bảo chị phải làm sao mới có thể tin tưởng em thật sự không ăn cắp bài hát của Mạnh Tinh?"

Tần Dĩ Nhu suy sụp: "Em không biết! Đừng hỏi em, em không ăn cắp..... Video kia nhất định là làm giả, có người vu khống hãm hại em!"

Ngô Vân nói: "Video đó đã được nhân viên kỹ thuật phân tích qua, không có dấu vết làm giả."

Tần Dĩ Nhu ôm đầu: "Em cũng không biết! Em thật sự không ăn cắp!"

Ngô Vân lẳng lặng nhìn cô ta thật sâu, lấy di động ra: "Chị gọi điện cho công ty, hỏi xem ban quan hệ công chúng muốn giải quyết như thế nào."

Cho dù có chuyện gì đi chăng nữa, Tần Dĩ Nhu vẫn là một cái cây rụng ra tiền, làm người đại diện của cô ta cũng ăn được rất nhiều phần trăm trích. Chỉ cần có thể cứu vãn được, công ty và cô đều sẽ không từ bỏ Tần Dĩ Nhu.

Nhưng lúc này cuộc gọi kết nối chưa được bao lâu, Ngô Vân liền buông điện thoại xuống.

Tần Dĩ Nhu mong ngóng nói: "Công ty nói như thế nào? Có thể làm sáng tỏ giúp em được không?"

Thái độ của Ngô Vân lạnh nhạt đi rất nhiều: "Cô vẫn nên nghĩ lại cô đắc tội người nào đi. Công ty muốn hủy hợp đồng với cô, hơn nữa cô phải bồi thường tiền vi phạm hợp đồng vì đã gây ảnh hưởng xấu đến danh tiếng của công ty. Có điều trước kia, cô đạo nhạc của người khác để đoạt lấy danh lợi, mang đến tổn thất rất lớn về quyền tài sản và tinh thần của tác giả gốc, e rằng cô phải đối mặt với các cáo buộc trêи mặt pháp lý."

Nói xong những lời này, cô không ngoảnh đầu lại mà đi thẳng.

Tần Dĩ Nhu đã trở thành một đứa con bị vứt bỏ.

Vốn dĩ bên phía Tinh Quang không có ý định từ bỏ Tần Dĩ Nhu, nhưng tổng tài Phó thị trực tiếp gọi một chọc điện thoại qua đây, cảnh cáo bọn họ nếu dám giơ tay cứu vớt Tần Dĩ Nhu, hắn cũng sẽ dám thu mua sản nghiệp này.

Một bên là nghệ sĩ cấp dưới, một bên là người giàu có bậc nhất Trung Quốc, nặng nhẹ như nào, vừa nhìn đã có thể hiểu ngay.

Tần Dĩ Nhu hoàn toàn gục ngã trêи nền đất.

Trong một đêm, hai bàn tay trắng.

Cô ta vẫn chưa tiếp thu được, cúi đầu sững sờ, bỗng nhiên nhìn thấy một đôi giày thể thao sạch sẽ ở ngay trước mắt.

Cô ta ngẩng đầu, nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú và bĩnh tĩnh của người thanh niên đó.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!