Chương 35: Tinh nguyện

Chuyển ngữ: Mẫn Hạ Trấn

__________

Viện trưởng cô nhi viện họ Mạnh, vào một buổi đêm xuất hiện dải ngân hà lộng lẫy, bà đã nhặt được một đứa nhỏ được đặt trước cửa cô nhi viện, ước chừng mới hai tuổi, trong đôi mắt chứa đầy ánh sao, vì thế quyết định gọi nó là Mạnh Tinh.

Bà phát hiện ra đứa nhỏ này và những đứa nhỏ khác không quá giống nhau, nói chuyện ít, tính tình chất phác, thích ở một mình, không hứng thí với món đồ chơi nào, cũng không chơi bời với mấy đứa nhỏ khác. Mang tới bệnh viện kiểm tra một hồi, kết luận rằng đứa bé ấy mắc chứng tự kỷ.

Đại khái cũng bởi lý do này, nó mới bị cha mẹ ruột vứt bỏ, muốn sinh thêm một đứa con khác khỏe mạnh hơn.

Viện trưởng Mạnh lại không ghét bỏ nó, đối xử rất bình đẳng. Những đứa nhỏ được đưa tới cô nhi viện, ngoại trừ do cha mẹ bị tai nạn ngoài ý muốn, thì chính là trêи thân thể có đủ loại khiếm khuyết, hay là bị cha mẹ không có trách nhiệm đưa tới cuộc sống này, bị bỏ rơi như những chiếc giày rách nát.

Những đứa trẻ bị bệnh tự kỷ càng nên được dẫn dắt và bầu bạn nhiều hơn, viện trưởng Mạnh dùng hết kiên nhẫn, Mạnh Tinh cũng không có quá nhiều phản ứng đáp lại.

Có đôi lúc viện trưởng Mạnh sẽ đàn dương cầm cho các bạn nhỏ ca hát. Đàn dương cầm là do người hảo tâm trong xã hội quyên tặng, lúc rảnh rỗi bà học được mấy bài nhạc thiếu nhi, muốn tạo niềm vui cho cho đám trẻ bằng những lời ca tiếng hát, bài nhạc đàn thuần thục nhất là 'Ngôi sao nhỏ': "Chợt lóe chợt lóe lên ánh sáng lấp lánh, cả bầu trời ngập tràn những ngôi sao nhỏ, treo trêи bầu trời tỏa ra ánh sáng, giống như những đôi mắt nhỏ....."

Mạnh Tinh cũng không tham gia vào hoạt động tập thể. Khi những đứa trẻ khác tụ tập lại một chỗ cùng nhau ca hát, cậu luôn trốn ở trêи tầng.

Đôi mắt của cậu ảm đạm không có ánh sáng, luôn trốn tránh ánh mắt của người khác, không còn chứa đầy ánh sao nữa.

Viện trưởng Mạnh từng ôm cậu xuống dưới, cổ vũ cậu cùng ca hát với những bạn nhỏ khác. Mạnh Tinh cũng chỉ lẳng lặng nhìn, gắt gao ngậm chặt miệng, từ đầu chí cuối không hề hé nửa lời.

Viện trưởng Mạnh có chút thất vọng, nhưng cũng biết không thể nhất thời vội vàng.

Nhưng không ngờ tới khi kết thúc, Mạnh Tinh 4 tuổi đi đến bên dương cầm, đàn lại bài «Ngôi sao nhỏ» từ đầu tới đuôi, không sai lệch một âm nào.

Viện trưởng Mạnh khϊế͙p͙ sợ.

Mạnh Tinh chưa từng học dương cầm, sẽ không biết đọc nhạc phổ, không nhận biết được phím đàn, gần như chỉ nhìn bà đàn một lần là có thể nhớ kỹ.

Viện trưởng Mạnh thử đàn tiếp mấy bài hát thiếu nhi, ví dụ như «Lỗ Băng Hoa». Mạnh Tinh đều có thể đàn lạn từ đầu tới cuối không chút kém cạnh.

Vì thế viện trưởng Mạnh kinh ngạc phát hiện rằng, đứa nhỏ này là một thiên tài, cả về phương diện trí nhớ lẫn phương diện âm nhạc.

Từ đó về sau, bà tìm được phương thức giao tiếp với Mạnh Tinh. Mạnh Tinh sẽ không biểu đạt bằng lời nói, nhưng lại có thể sử dụng âm nhạc để biểu đạt cảm xúc. Bà dạy cho Mạnh Tinh cách đọc nhạc phổ, sau đó thấy được đứa nhỏ này sẽ rất nhanh chóng có thể đàn lại bài hát nguyên gốc.

Khi cậu vui vẻ sẽ đàn một đoạn nhạc nhỏ vui vẻ, khi buồn bã sẽ đàn một khúc bi thương trầm lắng, khi tức giận sẽ gõ ra vô số âm trầm. Mỗi khúc nhạc đều mượt mà êm tai.

Rất nhanh sau đó bà đã không còn gì để dạy. Viện trưởng Mạnh phát hiện ra thiên phú của cậu, không đành lòng để nó bị mai một, vì thế mời một chuyên gia dương cầm làm thầy cho cậu.

Thầy giáo dương cầm cũng phải kinh ngạc cảm thán trước sự thông minh của Mạnh Tinh, tình nguyện miễn giảm một nữa học phí. Sau khi dạy dương cầm vài năm, ông cho Mạnh Tinh than gia vào các cuộc thi dương cầm.

Lần đầu tiên Mạnh Tinh đạt được quán quân.

Từ đó về sau, với nhiều lần thi đấu, nhiều lần nhận thưởng, được nhận vào trường âm nhạc chuyên nghiệp, đỗ đầu vào đại học âm nhạc top đầu cả nước ở tuổi mười sáu.

Trong âm nhạc cậu có thể thả lỏng từ thân tới tâm, mười mấy năm qua viện trưởng Mạnh miễn nhẫn bầu bạn với cậu khiến cậu thoát khỏi tự bế. Ngoại trừ còn có chút hướng nội không thích nói chuyện, Mạnh Tinh đã có thể giai tiếp bình thường với những đứa trẻ khác, đôi mắt lại lấp lánh ánh sao khi đánh đàn.

Cậu vô cùng cảm tạ viện trưởng Mạnh đã dẫn dắt và bầu bạn với mình, viện trưởng Mạnh tựa hồ như mẹ ruột của cậu vậy, Mạnh Tinh gọi bà một tiếng mẹ.

Cậu nhất định phải cố gắng học âm nhạc thật tốt, tương lai trở nên nổi bật, báo đáp mama viện trưởng.

Mama viện trưởng khi nghe cậu nói muốn báo đáp, trong mắt lộ ra vui mừng, bà ân cần nói: "Mẹ không cần con báo đáp gì cả, mẹ chỉ có một tâm nguyện, chính là nhìn thấy con tỏa sáng trêи sân khấu âm nhạc giống như những ngôi sao lấp lánh. Con ngoan, con sẽ trở thành niềm kiêu hãnh của ta."

Ngày đó khi nhận được giấy báo trúng tuyển từ Học viện Âm Nhạc thành phố S, cậu thiếu niên trước nay luôn trầm tính hướng nội, hạn chế vận động, vào lúc này đây khó có được hưng phấn một mạch chạy về cô nhi viện, trong mắt ngập tràn vui sướиɠ, gấp gáp không chờ nổi muốn báo tin tốt này cho bà.

Khi trở về, hình ảnh nhìn thấy là y tá nâng người mẹ viện trưởng ấy của cậu lên xe cứu thương rồi đi mất.

Viện trưởng Mạnh bị xuất huyết não, không cứu chữa được nên đã qua đời.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!