Em vốn dĩ không làm
Chuyển ngữ: Mẫn Hạ Trấn
__________
Thích Bạch Trà lấy di động ra tra phương hướng.
Bênh viện Nhân dân và Học viện Âm Nhạc nằm ở hai hướng trái ngược nhau hoàn toàn. Cứ cho là vấn đề về đường đi có thể giải quyết bằng dịch chuyển tức thời, nhưng mà thời gian để Phó tiên sinh tắm xong sẽ không quá lâu, cậu chỉ kịp giải quyết trước một chuyện.
Tin tức Phương Nhã Nhi bị thương trong khi quay chương trình đã lên hotsearch, danh hiệu nữ thần quốc dân không thể khinh thường, chỉ cần va chạm nhẹ một chút đã trở thành tin tức lớn.
Tốc độ của ban quan hệ công chúng sau lưng tổ chương trình và Phương Nhã Nhi rất nhanh chóng, cô mới bị ngã không bao lâu, hiện tại tin tức đã tung đầy trời. Có lẽ đã thương nghị qua với bên tổ công tác của Thôi Hạo, phía tổ chương trình và đội ngũ các ban liên quan của Phương Nhã Nhi không có nói rõ sự việc lần này là do Thôi Hạo vô ý gây ra, chỉ nói Phương Nhã Nhi bất ngờ bị thương trong quá trình ghi hình.
Tin tức này vừa nổi lên thành công áp chế scandal Phương Nhã Nhi bị bắt gặp qua lại ở một biệt thự kia. Hôm qua trêи Weibo còn có người lên tiếng chất vấn nhân phẩm của Phương Nhã Nhi, hiện tại ở Weibo của Phương Nhã Nhi đều là một đống những câu từ ca thán đau lòng rồi lại thăm hỏi đủ loại. Nếu như có một phần tử cá biệt không buông tha chỉ trích, tuyệt đối sẽ bị đám đông tấn công, bị phun cho thương tích khắp người.
Phương Nhã Nhi dùng sự việc bị thương lần này để áp chế scandal, tổ chương trình cũng có thể nhờ vào đó để xốc lại nhiệt độ, biến một vấn đề phát sinh ngoài ý muốn thành đôi bên đều có lợi.
Không hổ là giới giải trí, phản ứng rất linh hoạt, quả nhiên không hề có người nào là tầm thường.
Phạm vi xung quanh bệnh viện Nhân dân hiện tại có lẽ một đầy một dãy phóng viên ngồi xổm mai phục ở đấy, muốn trực tiếp tới đó tìm hiểu thông tin, nhìn xem vết thương của Phương Nhã Nhi như thế nào. Không cần phải nói, trong phòng bệnh người đông như mắc cửi, không thích hợp để hành động.
Hay là tới Học viện Âm Nhạc thành phố S trước vậy.
Đứa nhỏ kia hôm qua vừa được cứu sau khi nhảy lầu, tình hình tâm lý vẫn rất đáng lo, cậu phải đi quan sát tình huống một chút.Xác định rõ đích đến, Thích Bạch Trà chớp mắt đã ở trong Học viện Âm Nhạc thành phố S, bị một cây cổ thụ chắn trước mặt.
Đây là Học viện Âm Nhạc top đầu trong nước, vì là đại học, cho nên dù đang cuối tuần nhưng lượng học sinh trong trường vẫn rất nhiều, phần lớn đều không mặc đồng phục.
Đồng phục của đại học chủ yếu đến những dịp quan trọng thì mới cần mặc, không bắt buộc học sinh phải mặc thường xuyên hằng ngày. Lý do mà Mạnh Tinh nhanh chóng được phía cảnh sát xác định là học sinh nơi này và điều tra ra thân phận, cũng bởi cậu ấy mặc đồng phục.
Có lẽ rằng Mạnh Tinh cũng không có nhiều quần áo để thay đổi, bất kể là đồng phục bị giặt đến bạc màu hay giày thể thao ố vàng, đều có thể nhìn thấy được sinh hoạt của cậu ấy túng quẫn đến mức nào.
Thích Bạch Trà từ phía sau cây cổ thụ đi ra, gọi lại một nữ sinh đang khoác bao đàn ghi
-ta: "Bạn học này."
Nữ sinh quay đầu lại, nhìn thấy một thanh niên thân thể như ngọc đứng dưới gốc cây cổ thụ, vẻ mặt bỗng chốc ngẩn ngơ.
Người này cũng đẹp quá rồi đi... Trong học viện nghệ thuật chưa bao giờ thiếu trai đẹp, mà người này chắc chắn là là đỉnh nhất rồi. Trong trường học từ bao giờ đã có nhân vật này, thế mà lại không bị hoa khôi giáo thảo phát hiện ra sao?
Cô gái nâng chân bước lại gần: "Học trưởng, có chuyện gì vậy ạ?"
Tuổi tác của Thích Bạch Trà ở nhân gian là 27, nhìn ngoại hình thì có trẻ hơn đôi chút, đứng trong trường đại học thì chỉ có thể bị coi là sinh viên chứ không phải thầy giáo.
Cô gái xấu hổ không dám nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của Thích Bạch Trà, nhìn nhiều một giây cô sợ tim sẽ đập loạn mất.
Cô cúi đầu nhìn bàn tay thon dài trắng nõn của người trước mặt, nghĩ thầm lẽ nào vị học trưởng này học hệ dương cầm?
"Tôi muốn nghe ngóng một chuyện." Thích Bạch Trà hỏi, "Bạn học đây có biết Mạnh Tinh không?"
Nghe mấy học sinh bàn tán tối hôm qua, Mạnh Tinh ở trong trường này còn rất nổi danh, chứ cần gì phải hỏi đến thanh danh.
"Mạnh Tinh?" Nữ sinh sững sờ, "Trong trường học này đâu có ai không biết đến cậu ta, trước đây từng là đệ nhất của hệ sáng tác nhạc đấy chứ." Rõ ràng là rất vinh dự, nhưng lời nói ra đều là âm điệu vô cùng trào phúng.
"Hơn nữa hôm qua cậu ta còn gây ra động tĩnh lớn như vậy, còn kinh động đến cả hiệu trưởng..." Nữ sinh hỏi lại, "Anh trai à, anh không người trong trường của bọn em sao? Trong trường bọn em không ai là không biết đến cậu ta."
"Cậu ấy làm sao vậy?" Thích Bạch Trà hỏi một câu, dừng một chút, lại nói thêm, "Tôi quả thực không phải người trường này, em gái tôi học ở đây, mỗi lần nhắc đến Mạnh Tinh của trường mình toàn là lời hay ý đẹp. Tôi không muốn can thiệp vào chuyện tình cảm của con bé, nhưng dù sao cũng là người làm anh trai, chung quy lại vẫn nên tới đây hỏi rõ ngọn ngành, mới có thể an tâm."
Trời ạ, làm chỗ dựa cho em gái, quả thật là người anh trai lý tưởng của Trung Quốc!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!