Chẳng lẽ em không đẹp ?
Chuyển ngữ: Mẫn Hạ Trấn
__________
... Quả thật sợ cái gì thì cái đó tới.
Thích Bạch Trà vừa ra khỏi cửa đã thấy Phó Minh Dã tay đang xách túi đồ ăn. Người đàn ông mặt không cảm xúc đứng ngoài cửa, không biết đã đứng được bao lâu rồi.
Thấy cậu đi ra, Phó Minh Dã hừ lạnh một tiếng, xoay người rời đi.
"......"
Hắn ăn giấm, hắn ăn giấm, hắn lại ăn giấm.
Thích Bạch Trà ngẩng đầu nhìn mặt trời chói chang nóng rát trêи đỉnh đầu, giả bộ yếu đuối đỡ lấy trán: "Anh đi chậm chút, hình như em hơi chóng mặt..."
Phó Minh Dã lập tức lùi trở lại, rũ mắt khẩn trương hỏi: "Bị say nắng?"
Thích Bạch Trà gật đầu khe khẽ. Da cậu rất trắng, dưới cái nắng như thiêu như đốt khuôn mặt hơi hơi phiếm hồng, thực sự có chút giống với dấu hiệu bị say nắng.
Cậu mè nheo: "Nóng, không muốn đi."
"Cầm túi đi." Phó Minh Dã đưa túi giấy cho Thích Bạch Trà, ngồi xổm trước mặt cậu, "Lên đây."
Hiện tại đang là thời gian cơm trưa, học sinh đều ăn uống trong căngtin, trêи đường không có người nào cả.
Đội ngũ nhân viên công tác cũng tập trung ở một nơi khác để phát cơm hộp, các khách quý ở trong phòng nghỉ hưởng điều hòa, ăn cơm hộp mà trợ lý gọi người đưa tới tận nơi.
Cõng một đường này, cũng chẳng có ai nhìn thấy.
Thích Bạch Trà cong cong môi, bò lên trêи lưng Phó Minh Dã.
Phó Minh Dã ước lượng trọng lượng, nhẹ như bông vậy.
"Đã bảo em hàng ngày phải rèn luyện nhiều vào, thể chất yếu như này, vừa phơi nắng được tí xíu đã có thể ngất xỉu. Về sau mỗi buổi sáng đều phải chạy bộ, không chạy hết mười vòng không được nghỉ, anh chạy cùng em..."
Phó Minh Dã vừa quở trách, vừa cõng Thích Bạch Trà, chậm rãi đi bộ trong khuôn viên nho nhỏ của trường học, bên cạnh là hồ nước xanh biếc.
Cành cây xà xuống vươn ra những tán lá rậm rạp, mơn trớn lọn tóc của Thích Bạch Trà, thoang thoảng hương cỏ cây tươi mới.
Thích Bạch Trà ghé lên trêи người Phó Minh Dã, dựa vào hắn khẽ cười, vui vẻ nói: "Còn không phải do buổi sáng nào Phó tiên sinh cũng lôi kéo em làm một hình thức vận động khác, hại em không có thời gian rèn luyện."
Phó Minh Dã suýt chút nữa thì vấp vào đá.
May mà còn nhớ trêи lưng đang cõng thêm một người, miễn cưỡng đứng vững.
Đòn này đánh hắn đủ mạnh, lời cợt nhả kiểu như vậy vốn không thể thốt ra từ miệng Thích Bạch Trà.
"Em đang nói cái gì đấy?" Trêи gương mặt Phó Minh Dã cũng phủ một tầng hồng nhạt, hắn nghĩ nhất định là do bị mặt trời chói vào.
"Dám làm không dám nhận sao? Phó tiên sinh." Thích Bạch Trà cúi đầu, cánh môi cọ qua vàng tai Phó Minh Dã, thanh âm mát lạnh nhẹ nhàng, "Khiến em mệt như vậy, lại còn muốn kéo em đi chạy bộ, anh tàn nhẫn quá nha."
—— Làm thế nào để đối phó với một tên ma đầu hay ghen tuông mà còn ngạo kiều?
—— Phải biết làm nũng với hắn.
Đây là lời tuyên bố hùng hồn của Thích Bạch Trà sau biết bao lần tích lũy kinh nghiệm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!