Chương 28: Bằng chứng

Đừng tin tưởng tôi đến vậy

Chuyển ngữ: Mẫn Hạ Trấn

__________

Nội dung của tiết Tiếng Anh rất đơn giản, chỉ dạy mấy từ vựng cùng ngữ pháp, sau đó để nhóm học sinh tự làm bài tập điền vào chỗ trống. Đề bài gồm mười câu hỏi, có thể thảo luận theo nhóm.

Thành viên của tổ diễn xuất và tổ âm nhạc người nào về đội đấy, thành viên trong tổ giúp đỡ nhau là chuyện bình thường. Nhưng phần thảo luận này cũng là vì Dư Âm nên chương trình mới thêm vào.

Dư Âm là nghệ sĩ do đạo diễn Tôn sắp xếp vào. Trước đó đạo diễn Tôn đã đặc biệt dặn dò qua, đứa nhỏ này là một thiếu niên bị đuối nước được ông cứu ngoài bờ biển, đầu đụng vào đá ngầm nên mất trí nhớ, không thể nói bất cứ điều gì về bối cảnh gia đình, họ tên cha mẹ, cũng không nhớ nổi một chút kiến thức gì. Đứa nhỏ này quá tự bế hướng nội, không muốn tiếp xúc với bất kỳ ai, vì vậy ông mới muốn cho thằng bé đi xem chương trình tạp kỹ để học hỏi kinh nghiệm, rèn luyện kỹ năng giao lưu với mọi người.

Đạo diễn Tôn là nhân vật có tiếng trong giới, êkip chương trình bán mặt mũi cho ông, đương nhiên sẽ chiếu cố chăm chút cho Dư Âm. Cái gọi là phần thảo luận này, thực chất chính là có thể quang minh chính đại chép bài của tổ viên, bằng không nếu như Dư Âm lại ăn thêm một điểm 0 nữa, vậy thì quá kỳ cục rồi.

Phó Minh Dã không thuộc về tổ nào cả, không tham gia tỉ số điểm, cho nên không có đồng đội, chỉ có thể đơn độc làm bài.

Nhưng mà Tiếng Anh đối với Tà Thần thì chẳng là gì cả.

Tự Nhiên Chi Thần, hiểu được ngôn ngữ của vạn vật. Phong lôi vũ tuyết trêи khắp thế giới chỗ nào chả có, bọn họ trời sinh là để thông hiểu ngôn ngữ của sinh mệnh.

Mà Kỳ Nguyện Chi Thần, nói chung chỉ có thể nghe hiểu ngôn ngữ trong phạm vi quản hạt của mình.

Ở thế giới loài người, trong vòng mười dặm đã có thể bất đồng ngôn ngữ, thần của địa phương này đương nhiên không thể nghe hiểu địa phương khác nói gì. Ví dụ như, một vị Kỳ Nguyện Chi Thần của Trung Quốc được sinh ra từ tín ngưỡng của người Trung Quốc, sẽ không nghe được cũng như không hiểu được kỳ nguyện của người Anh, ngôn ngữ không thông, cũng không nằm trong phạm vi chức trách của hắn, không có cách nào tiếp thu được.

Kỳ nguyện của người Anh thì đã có Kỳ Nguyện Chi Thần ở bản thổ nước Anh tới lắng nghe.

Tuy nhiên Kỳ Nguyện Chi Thần của Trung Quốc và Kỳ Nguyện Chi Thần của Anh cũng có thể tiến hành giao lưu với nhau. Thần linh có ngôn ngữ thần linh, có thể sử dụng trêи mọi thế giới, cho nên Thích Bạch Trà mới có thể liên hệ với Ái Thần của thế giới khác.

Kỳ Dạ là Kỳ Nguyện Chi Thần cường đại nhất lúc đương thời, sinh ra từ trọc khí Hỗn Độn, dựng ɖu͙ƈ từ tà niệm, sinh tồn mà không cần dựa vào tín ngưỡng của con người. Ngay cả khi loài người diệt vong, tà niệm của lũ yêu ma quỷ quái cũng đủ để chống đỡ hắn đến thiên trường địa cửu. Khắp thế giới đều có tà niệm, hắn không phải vị thần thuộc về một địa phương nào cả, mà là một vị thần quản hạt phạm vi cao cấp của thế giới, cho nên cũng biết ngôn ngữ khắp muôn nơi.

Thần hệ của thế giới này chính là như thế, bị thần hệ Hỗn Độn của phương Đông nắm quyền chủ đạo. Đương nhiên ở thế giới khác cũng có các thần hệ chủ đạo khác, ví dụ như thần hệ Đạo giáo, thần hệ Bắc Âu, thần hệ La Mã, thần hệ Hy Lạp, thần hệ Ai Cập..... Còn có rất nhiều thứ mà loài người chưa từng nghe nói bao giờ, hoa hòe hoa sói loe loét lòe loẹt, cái gì cần có đều có.

Thôi thôi, đó đều là chuyện ở thế giới khác.

Tóm lại, Tà Thần có thể nghe được tà niệm của mọi sinh vật, thậm chí là tà niệm của vong linh, giống như Tự Nhiên Chi Thần hiểu được ngôn ngữ vạn vật. Tiếng Anh dễ hiểu vô cùng, không hề có vấn đề gì cả.

Hắn một mạch lưu loát hoàn thành tờ đề điền vào chỗ trống, không do dự một giây nào.

Duy trì rất tốt thiết lập cá nhân của đại tổng tài.

Xét cho cùng, hắn dù sao cũng là đệ nhất đại gia gì gì đó, thường hợp tác với các công ty ngoại quốc, trước khi kết hôn còn bay vòng vòng ra nước ngoài công tác, không có đạo lý nào mà tiếng Anh của hắn lại dốt đặc cán mai.

Ngược lại, hai tổ khách mời khác đang rất khốn khổ.

Tần Dĩ Nhu, Lưu Khải Thanh đều đang suy nghĩ miên man. Những thứ như ngoại ngữ nếu không cần dùng đến liền quên sạch, bọn họ không cần bối cảnh ngôn ngữ, làm việc hằng ngày cũng không dùng đến mấy, đột nhiên ngồi làm bài tập tiếng Anh có chút ngượng tay.

Dư Âm chỉ cần chờ đáp án rồi chép.

Cậu là một con sinh vật biển đến tiếng Trung còn chả thông thạo, còn muốn cậu đọc tiếng Anh?

Sao có thể chứ. Quá làm khó tiểu yêu tinh cậu rồi.

Tần Dĩ Nhu liếc nhìn Dư Âm, thấy thiếu niên vẫn còn đang phát ngốc, chỉ chờ ngồi mát ăn bát vàng, có hơi bất mãn.

Đều là tân binh trong giới âm nhạc, độ nổi tiếng của Dư Âm còn kinh diễm hơn cả cô, cô thường xuyên phải thấy những dư luận trêи mạng như "Tần Dĩ Nhu hát không tồi đâu, nhưng đáng tiếc vẫn kém hơn một chút so với Dư Âm".

Đã sinh Du, sao còn sinh Lượng. Tiếp xúc thường xuyên, cô cũng không quá ưa cậu thiếu niên này.

_

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!