Chương 23: (Vô Đề)

Bởi vì em thích anh

Chuyển ngữ: Mẫn Hạ Trấn

__________

"Thầy giáo Thích, đây là kịch bản của chương trình, phiền thầy xem qua, nếu có ý kiến gì có thể trao đổi cùng chúng tôi." Nhân viên công tác tổ chương trình đưa kịch bản cho cậu, "Bình thường thì chương trình thực tế không có kịch bản cho các hoạt động ngoài đâu, tất cả đều phụ thuộc vào sự tự phát huy của khách mời, nhưng quy trình cơ bản thì vẫn nên làm quen một chút."

"Tôi biết rồi, cảm ơn." Thích Bạch Trà nhận lấy kịch bản, tùy ý cầm trêи tay, có phần lơ đãng.

Dù sao thì mười phút nữa sẽ có một vại giấm cao mét tám chín từ trêи trời giáng xuống, cậu đâu còn tâm trạng ngồi xem kịch bản.

"Nhiệm vụ của cậu rất đơn giản, đóng vai thầy giáo quản lý tốt đám học sinh tụi tôi là được, diễn xuất chân thật, không cần quá áp lực." Giang Nghiên nghĩ rằng đây là lần đầu tiên cậu ghi hình nên chưa thích ứng được, mở miệng an ủi cậu, "Cậu xem cậu căng thẳng chưa kìa."

Thích Bạch Trà nói: "Tôi không có căng thẳng."

Giang Nghiên thò đầu qua, thành thật chỉ chỉ: "Nhưng cậu cầm ngược kịch bản rồi."

Thích Bạch Trà nhìn khoảng cách hai người gần trong gang tấc, đột nhiên ý thức được điều gì đó, khép kịch bản lại, bước nhanh ra ngoài: "Tôi ra ngoài đã."

Nếu như Phó tiên sinh tới đây còn nhìn thấy cậu và Giang Nghiên ngồi cùng một chỗ, khẳng định là toi rồi.

Tuy rằng tình hình hiện tại bây giờ cũng không khá hơn là mấy.

Giang Nghiên từ phía sau hô to: "Ây ây ây… đừng đi chứ, cậu chạy đi đâu vậy? Bên ngoài trời nắng nóng, tia cực tím sẽ làm hại da… Không phải, dưới ánh mặt trời sẽ khiến mắt bị rát!"

Mặt trời tháng sáu rất độc, nhóm nhân viên công tác mồ hôi ướt đẫm, nhưng đội ngũ khách quý được ngồi trong phòng trang điểm hưởng điều hòa.

Ban nãy Thích Bạch Trà ngồi nghỉ trong phòng trang điểm của Giang Nghiên, điều hòa bên trong thổi gió mát mẻ, đặt chân ra ngoài mới biết không khí oi bức đến độ nào, phơi nắng kiểu này chắc hẳn tuyết của cậu tan chảy hết.

Nhiệt độ cơ thể của cậu vẫn lạnh như thường, không biết vì sao, trời rõ ràng nắng vô cùng, thế nhưng Thích Bạch Trà vẫn cảm thấy sau lưng mình có chút lạnh.

Một giọng nói còn lạnh lẽo hơn vang lên bên tai: "Xem ra hai người trò chuyện rất vui vẻ."

Thân thể Thích Bạch Trà cứng đờ.

Còn chưa kịp phản ứng lại, cổ tay đã bị người kéo đi, áp lên trêи tường.

Người đàn ông nâng cằm cậu, hung hăng hôn lên một cái.

"Ô…"

Phó Minh Dã hình như đang thực sự rất tức giận, nụ hôn kéo dài, không cho Thích Bạch Trà cơ hội để thở.

Thích Bạch Trà cũng không giãy giụa, ngửa đầu mặc cho Phó Minh Dã phát tiết....... Có phát tiết kiểu gì đi chăng nữa, Phó tiên sinh chưa bao giờ nỡ cắn sưng môi cậu.

Lần này cũng không ngoại lệ.

Thật vất vả mới tách được nhau ra, Thích Bạch Trà bình tĩnh lại một hồi mới hỏi: "Anh tới bao lâu rồi?" Phương hướng của công ty và trường học hoàn toàn trái ngược nhau, nhanh nhất cũng phải mười phút đồng hồ mới chạy tới kịp, còn nếu trêи đường gặp đèn giao thông hay ùn tắc gì gì đó, căn bản phải tốn đến nửa giờ.

Cậu không nghĩ tới Phó Minh Dã nói được làm được, nói là mười phút đồng hồ, thì chắc đét là mười phút đồng hồ.

Tốc độ này sợ rằng lên tới 200km/h… Không biết có bị cảnh sát giao thông phạt hóa đơn không.

Phó Minh Dã hừ lạnh một tiếng, không muốn nói chuyện.

Trêи thực tế, hắn vừa cúp điện thoại liền lập tức dịch chuyển tới đây. Nhưng mà tốc độ này quá phi nhân loại, vì không muốn khiến cho Thích Bạch Trà nghi ngờ, hắn chỉ có thể chịu đựng không xuất hiện trước mặt Thích Bạch Trà ngay tức khắc, mà đi tìm hiệu trưởng trước để nghe ngóng tình hình, sau đó lại bay đến khu nhà dạy học phía Bắc, lặng thinh nhìn Thích Bạch Trà và Giang Nghiên đang ngồi chung trong một gian phòng trò chuyện vui vẻ.

Hắn không tức giận chút nào đâu nhé.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!