Chương 22: Giang Nghiên

Mười phút nữa anh đến đó

Chuyển ngữ: Mẫn Hạ Trấn

__________

Nhân viên công tác tại chương trình tốt xấu lẫn lộn, trà trộn vào được khó thì không khó, mà nói là dễ dàng thì cũng không phải.

Nhưng mà có Thích Bạch Trà ở đây, mọi chuyện đều trở nên rất nhẹ nhàng.

Thầy Đặng cẩn thận từng li từng tí, thừa dịp tất cả mọi người không chú ý liền lẻn vào, đánh phủ đầu, khom người, rón ra rón rén, giống y như đang đi thực hiện nhiệm vụ bí mật nào đó.

Thích Bạch Trà đi theo sau anh ta, hai tay xỏ túi quần, dáng người thẳng tắp, thong thả tản bộ.

Hành động này của thầy Đặng chẳng khác gì lừa mình dối người, mục đích của hai người họ lớn mật như thế, anh ta còn cố tình lén lút, không bị người ta chú ý mới là lạ.

Bây giờ còn chưa bị người khác phát hiện nguyên bản là do thuật pháp của Thích Bạch Trà, giảm bớt cảm giác tồn tại của hai người, khiến toàn bộ nhân viên lơ là với họ.

Thầy Đặng hiển nhiên không ý thức được điểm này.

Anh ta vui mừng nói: "Trà trộn được vào đây coi như thành công rồi! Không biết phòng trang điểm của Nhã Nhi ở chỗ nào…" Anh ta có tật giật mình, không dám tùy tiện hỏi nhân viên công tác, sợ bị phát hiện rồi bị đuổi ra ngoài.

"Này, người bên kia, qua đây hỗ trợ dọn dẹp đồ đạc!" Hai nhân viên công tác hô to với thầy Đặng.

Thầy Đặng: "Tôi?"

"Đúng vậy, nhanh nhẹn lên!"

Thầy Đặng thất thố quay đầu lại nhìn, phát hiện Thích Bạch Trà đã không còn ở đó nữa.

"Ây…… Thầy đi đâu rồi?" Anh ta giật mình, nhìn xung quanh, không thấy bóng dáng Thích Bạch Trà đâu.

Không có đồng bọn đi theo, thầy Đặng lập tức sợ hãi, không dám lộ tẩy, ngoan ngoãn chạy tới dọn dẹp dụng cụ thiết bị.

Thích Bạch Trà lần theo khí tức đã khiến cậu cảm thấy khó chịu, đi tới một phòng trang điểm.

Trong phòng trang điểm không một bóng người, còn phảng phất vài luồng khí màu đen, ngửi một chút đã cảm thấy ngột ngạt.

Mùi này quá khó ngửi.

Quả là một trái tim dơ bẩn.

Thích Bạch Trà khẽ nhíu mày. Cậu có khả năng nhìn thấy trái tim của kẻ ác có màu đen, nhưng chẳng qua chỉ là hiệu quả trêи thị giác. Cho dù là tội phạm tử hình không hề có ý hối lỗi, cả người tràn đầy màu đen đúa, cũng sẽ không tản ra mùi. Có khả năng hóa thành thực thể màu đen và mùi thối rữa, thậm chí nơi đi qua còn sót lại một chút tàn dư đã bốc mùi nồng nặc, điều này hiển nhiên có chỗ không đúng.

Luồng khí màu đen này chỉ có cậu mới nhìn thấy được, cả cái mùi thối rữa đó cũng chỉ có cậu ngửi thấy được.

Trong mắt người thường, Phương Nhã Nhi vẫn là người có bề ngoài sạch sẽ ngăn nắp, nữ thần quốc dân trong trắng thuần khiết, chỉ có thần mới nhìn thấy được linh hồn mục nát tàn tạ phía sau túi da hoàn hảo xinh đẹp ấy.

Phương Nhã Nhi không phải yêu ma, có thể xác định cô ta là người phàm, trêи người không có khí tức của hồn phách dị thế, có thể chắc chắn là người bản xứ, cũng không tồn tại hệ thống kiểm soát,… Thích Bạch Trà liên tiếp gạt bỏ một vài tình huống, cậu không thể liếc mắt một cái đã biết điều gì xảy ra trêи người Phương Nhã Nhi, có mục đích gì.

Phải tìm hiểu thấu đáo mới được.

Chủ đề của chương trình lần này chính là tuổi trẻ, sẽ được ghi hình liên tục một thời gian dài trong trường học, cậu phải bảo vệ tốt bọn nhỏ trong trường học này tuyệt không để chúng bị tổn thương đến.

Trong lúc suy tư, bên ngoài bỗng truyền đến một trận ồn ào náo động.

Thích Bạch Trà ẩn thân, lặng lẽ ra ngoài cửa xem xét.

Một vị khách quý khác đã tới rồi.Vị khách quý thứ hai chính là Tần Dĩ Nhu, là một ca sĩ chính gốc với thực lực rất mạnh mẽ trong giới âm nhạc Trung Quốc gần đây, mỗi ca khúc phát ra đều là sản phẩm tự sáng tác, phong cách đa dạng, có được thiên phú âm nhạc và giọng ca trời ban, mỗi album mới đều được bán sạch sẽ chỉ trong vài giây.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!