Tuyết Thần đã tìm kiếm rất lâu, vẫn không tìm được hắn
Chuyển ngữ: Mẫn Hạ Trấn
__________
Tuyết Thần cảm thấy rằng, việc giữ lại nhãn cầu của một con rồng thực sự có chút kỳ quái, nhưng nếu là lời ân nhân đã nhắn nhủ, cậu cũng không thể ném nó đi.
Cậu tỉ mỉ quan sát khối long châu dưới ánh sáng mặt trời, phát hiện ra hạt châu này quả thật rất đẹp, vừa vặn lại là lần đầu tiên cậu hàng phục ác long, vô cùng có ý nghĩa, liền lưu lại làm một bảo vật trân quý.
Sau lần thức giấc đó, cũng là lần đầu tiên cậu gặp gỡ một vị thần khác ngoài bản thân mình, nhưng lại không biết vị ấy là ai. Tuyết Thần một chút cũng không buồn ngủ, bèn đi ra khỏi núi tuyết, chứng kiến thế giới bên ngoài, kết bạn với rất nhiều thần minh khác.
Phong Thần, Vũ Thần, Lôi Thần, Hoa Thần… Bọn họ khoác trêи mình thần y (y phục của thần) rực rỡ sắc màu, mỗi người một vẻ vô cùng mỹ lệ.
Giữa bao nhiêu vị thần của tự nhiên, của vạn vật, không hề có vị thần áo đen ngày đó đã cứu cậu.
Cậu hỏi thăm các bằng hữu vừa mới kết thân, các thần minh đều sôi nổi tỏ vẻ, bọn họ chưa từng gặp qua vị thần nào như vậy.
Vị thần áo đen kia dường như vốn không hề tồn tại trêи thế giới này.
Tuyết Thần đã tìm kiếm rất lâu, vẫn không tìm được hắn.
Cho tới tận bây giờ cũng không có."Thầy Thích, thầy Thích?"
Thích Bạch Trà ngẩng đầu: "Vâng?"
Trước mặt cậu là một giáo viên nam cùng văn phòng làm việc dạy lịch sử lớp ba lớp bốn, họ Đặng, mới tốt nghiệp trường sư phạm về đây công tác không lâu, chưa kết hôn, rất đam mê ngôi sao nữ tên Phương Nhã Nhi kia.
"Tôi thấy thầy cứ ngẩn người nhìn chằm chằm vào tay mình, gọi thầy cũng không thấy thầy phản ứng." Thầy Đặng nói, "Tôi vừa nói cái gì thầy có nghe thấy không?"
Thích Bạch Trà suy tư trong chốc lát.
Vừa rồi anh ta nói cái gì vậy…
"Thật xin lỗi, có thể là tối qua tôi không nghỉ ngơi tốt." Thích Bạch Trà áy náy nói, "Thầy Đặng vừa nói gì vậy?"
"Quả thật là thầy đang ngẩn người mà, khó trách vừa rồi động tĩnh bên ngoài lớn như vậy cũng không phản ứng gì." Thầy Đặng nói thầm một câu, đè nén vẻ xúc động trêи khuôn mặt, "Phương Nhã Nhi! Nữ thần của tôi!! Bọn họ nói rằng nữ thần của tôi đang tới đây! Đáng tiếc lúc tôi đi xuống không nhìn thấy gì cả, cô ấy có lẽ đã đi thẳng tới khu Bắc ghi hình rồi."
Thích Bạch Trà gật đầu: "Ừ… Cho nên?" Cái này thì liên quan gì đến cậu à?
Thầy Đặng hưng phấn nắm lấy tay Thích Bạch Trà: "Thầy Thích có thể cùng tôi tới khu Bắc xem được không?"
Thích Bạch Trà không dấu vết rút tay ra: "Thầy Đặng tự đi không được à? Tôi muốn ở đây sửa bài tập…"
"Tôi sửa hộ thầy!" Thầy Đặng hào phóng nói, hai tay anh ta chắp lại thành hình chữ thập, "Thầy Thích, cầu ngài thương xót giúp tôi được không, tôi tôi tôi thực sự đang rất khẩn trương, đi một mình thì đi được nhưng tôi không dám chạy tới bắt chuyện…"
Thích Bạch Trà nhắc nhở anh ta: "Cho dù có đi, bảo vệ và nhân viên công tác bên kia cũng sẽ không cho người không phận sự đi vào."
Thầy Đặng mong chờ nói: "Thì tôi chỉ đứng xa xa liếc nhìn một cái thôi, thầy có biết tôi có bao nhiêu tình cảm đối với Phương Nhã Nhi không, chỉ cần liếc mắt một cái thôi tôi chết cũng không nuối tiếc."
Thích Bạch Trà nghĩ nghĩ, không từ chối: "Được rồi."Sau kì thi tuyển sinh cao đẳng đại học, tòa nhà dạy học khu Bắc bị bỏ trống, ngày thường lạnh lẽo hoang tàn, hôm nay vào dịp hiếm khi nhộn nhịp tiếng người.
Nhân viên tổ chương trình đang kiểm tra thiết bị đạo cụ, bên cạnh là rất nhiều học sinh đang vây quanh họ.
Bởi vì tổ chương trình đã chiếm dụng sân thể ɖu͙ƈ, các tiết thể ɖu͙ƈ hôm nay đều hủy bỏ, học sinh lập tức có được rất nhiều thời gian rảnh rỗi. Tòa nhà bên cạnh lớp ba vừa hết thời gian tự đọc buổi sáng đã có học sinh lũ lượt từ khu Nam chạy đến xem náo nhiệt, còn có không ít thầy cô giáo dừng chân lại nhìn.
Tổ ghi hình của chương trình đặt biển cảnh báo "Không tự ý đi vào" "Cấm chụp hình" tại sân tập. Một khi có ai giưo di động lên chụp ảnh, lập tức sẽ bị nhân viên công tác tại hiện trường ngăn chặn, kiểm tra điện thoại xác định đã xóa tất cả các tấm ảnh liên quan mới được trở về.
Phương Nhã Nhi vừa mới bước xuống từ xe bảo mẫu, được trợ lý và một đoàn vệ sĩ vây xung quanh hộ tống đến tòa dạy học khu Bắc. Hôm nay cô mặc một chiếc váy đỏ, trang điểm xinh đẹp tươi tắn, tóc dài uốn xoăn, nhìn qua có vẻ rất ưu nhã.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!