Chương 20: (Vô Đề)

Người... yêu thích???

Chuyển ngữ: Mẫn Hạ Trấn

__________

Đám học sinh nhỏ không hẹn mà cùng câm nín trong chốc lát, hiển nhiên không nghĩ tới câu trả lời lại như thế này.

Bọn nhỏ ngây thơ khờ dại bắt đầu nghiêm túc suy tư.

Tại sao lại thế chứ? Thầy giáo Thích thoạt nhìn rất ưu nhã, rất quý khí, rất giống quý công tử xuất thân từ gia đình quyền quý trong truyền thuyết, tốt nghiệp một ngôi trường danh giá, tướng mạo tuấn tú đẹp mắt, tóm lại không thuộc phạm trù của người thường. Gia đình bình thường rất khó có thể bồi dưỡng ra một khí độ hào hoa phong nhã như vậy.

Bọn họ đã từng tự thắc mắc rằng, một người nổi bật tựa long phượng giữa đám đông như vậy vì sao lại muốn trở thành một giáo viên của một trường trung học phổ thông. Thậm chí có không ít người lén lút suy đoán, thầy giáo Thích chính là con cháu nhà tài phiệt nào đó bước ra để trải nghiệm cuộc sống.

Tuy nhiên, thầy giáo Thích đã là giáo viên được vài năm, cư xử biểu hiện rất khiêm tốn lễ độ, cuộc sống sinh hoạt bằng phẳng không khác gì người bình thường. Đám nhỏ lúc này mới cùng tin tưởng, thầy Thích chính là một người bình thường làm việc chăm chỉ và xuất sắc mà không cần thêm nếm bất cứ bối cảnh đình nào.

Nhưng dù sao cũng xuất thân từ gia đình bình thường, bọn nhỏ không nghĩ tới thầy giáo của mình nghèo tới mức phải lỏa hôn.

Đám học sinh lúc này mới từ từ hồi tưởng lại từng chi tiết nhỏ.

Học sinh: Thầy giáo Thích có nhà có xe, nhưng chẳng phải hiện nay vẫn có nhiều người trẻ tuổi còn đang gánh vác gánh nặng thế chấp vay nợ mua ô tô sao? Thầy Thích cố gắng làm việc chăm chỉ mỗi ngày, nhất định là vì muốn sớm trả lại món nợ đã vay, hẳn là bị áp lực từ cuộc sống sinh hoạt đè ép tới khốn khổ!

—— Thực tế, người sở hữu dinh thự, biệt thự, khách sạn, trang viên rải rác khắp thế giới, thậm chí còn được Phó Minh Dã tặng cho một hòn đảo, chính là Thích Bạch Trà đây không hề hay biết đám học sinh đang nghĩ như thế nào về mình.

Học sinh: Quần áo của thầy Thích đều là đồ vỉa hè không có nhãn hiệu, có lẽ chỉ tầm hai mươi tệ một cái.

—— Quả thực đồ mà Thích Bạch Trà mặc không có logo nhãn hiệu gì, toàn bộ đều là đồ thủ công thiết kế riêng.

Học sinh: Chưa hề thấy thầy Thích đến căn tin trường học ăn cơm bao giờ, nhưng thực ra thầy toàn mua bánh mì ở quầy bán đồ ăn vặt, hẳn là vì tiết kiệm chi li.

—— Thích Bạch Trà không cần ăn cơm, mua bánh mì chẳng qua là vì cho mấy con chim sau trường ăn.

Thích Bạch Trà phát hiện thấy ánh mắt bọn nhỏ nhìn mình đột nhiên trở thành vô cùng đồng cảm, cậu thực sự không muốn biết đám học sinh này đang bổ não như thế nào về cậu.

Lúc này, một học sinh nam bỗng nhiên bừng tỉnh đại ngộ hô lên: "Em biết rồi, thầy Thích!"

Thích Bạch Trà hỏi: "Em biết cái gì?"

Học sinh nam nói như đinh đóng cột: "Có phải thầy là thiếu gia nhà giàu yêu một người con gái bình dân, trưởng bối trong gia tộc không đồng ý sau đó vì yêu mà bỏ trốn, trốn đông trốn tây còn bị đóng băng toàn bộ tài sản nên mới nghèo đến mức này phải không!" Trong phim truyền hình đều diễn y như vậy, chỉ có thế mới giải thích được nguyên nhân vì sao thầy Thích có được khí độ phi phàm nhưng cuộc sống lại nghèo khó cùng cực, ngay cả một hôn lễ đàng hoàng cũng không có.

"Đem khả năng sáng tác chuyện xưa của em đặt vào viết bài văn đi, nếu như vậy thì ngữ văn của em cũng không đến mức không đạt tiêu chuẩn đâu, Vương Hiên Vũ." Thích Bạch Trà cười nói ôn hòa.

Vương Hiên Vũ: "… Thầy ơi em sai rồi, em chưa nói gì hết."Reng reng reng reng reng reng reng ——

Thích Bạch Trà khép sách lại: " Giờ tự đọc buổi sáng kết thúc." Sau đó rời khỏi lớp học.

Đám học sinh reo hò, gấp rút lao ra ngoài lớp học, muốn xem xem đoàn làm chương trình có còn ở đó không.

Đoàn người sáng nay tới trường học chính xác là một tổ chương trình, trước tiên qua đây sắp xếp bố trí địa điểm, chạy thử thiết bị, đương nhiên khách quý được mời đến chưa xuất hiện sớm như vậy.

Thích Bạch Trà không quan tâm, trực tiếp trở lại phòng làm việc của mình, rút một cây bút đỏ từ hộp đựng bút, phê chấm bài tập lịch sử học sinh nộp từ hôm qua.

Ở trêи lớp, cậu thường kể cho học sinh nghe một số mẩu truyện thú vị về các nhân vật lịch sử, đó đều là những kiến thức ngoài chương trình, không dùng để đi thi, kiến thức thường trong bài kiểm tra đều là về công trạng cùng vài chuyện thị phi của các nhân vật ấy. Người và hoàn cảnh trêи sách giáo khoa quá đỗi xa lạ đối với đám nhỏ thời hiện đại ngày nay, khi học sẽ vô cùng buồn tẻ nhàm chán.

Những mẩu truyện xưa ngoài chương trình học sẽ khiến học sinh có hứng thú hơn đối với những nhân vật lịch sử, khi có hứng thú về một ai đó, sẽ muốn biết đến mọi thứ liên quan đến người đó, so với việc chỉ dạy kiến thức sách giáo khoa thì hiệu quả tăng gấp đôi trong khi chỉ tốn một nửa công sức.

Ngày hôm qua dạy một tiết về hoàng triều Đại Lê, nội dung bài tập đương nhiên cũng liên quan đến Đại Lê. Lý Hạ Nhiên và Võ Định Xuyên, tên hai bằng hữu cũ lần thứ hai xuất hiện trước mắt, người từng cười nói cùng cậu năm xưa, nay trở thành lịch sử được phê chấm dưới ngòi bút của cậu.

Thích Bạch Trà cười cười, nhớ tới một cái tên khác, một cái tên mà có lẽ cho tới tận nay chỉ cậu nhớ được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!