Chương 2: Sinh nhật

Vậy hôn em lâu một chút

Chuyển ngữ: Mẫn Hạ Trấn

__________

Người đàn ông vừa bước vào cửa có tướng mạo nổi bật, thân cao gần một mét chín, đôi mắt phượng hơi sắc, khi cười rộ lên đặc biệt ưu nhã mê người. Chỉ là, người may mắn thường xuyên được nhìn thấy dáng vẻ tươi cười của vị đại tổng tài này, duy nhất có Thích Bạch Trà.

Phó Minh Dã bước vào nhà, vừa cởi áo vest tây trang, được Thích Bạch Trà tự nhiên nhận lấy, treo trêи lưng ghế.

"Trời nắng như vậy còn phải mặc đồ trang trọng như thế làm gì, nóng chết đi được." Thích Bạch Trà quen đường quen nẻo nâng tay nới lỏng cà vạt cho hắn, "Có nhớ hôm nay là sinh nhật anh không đấy? Em làm cho anh rất nhiều đồ ăn..."

Cả người cậu đột nhiên bị kéo vào trong lòng ai đó.

Phó Minh Dã ôm lấy vòng eo Thích Bạch Trà, cúi đầu dán môi bên tai cậu: "Ôm em một cái sẽ mát mẻ ngay."

Cơ thể Thích Bạch Trà một năm bốn mùa lúc nào cũng lành lạnh, nhiệt độ bình thường luôn thấp hơn so với con người. Ban đầu còn khiến Phó Minh Dã lo sốt vó, lại không tìm ra vấn đề gì bất thường, chỉ có thể quy cho thể chất đặc thù.

Hắn nghĩ vậy cũng không sai. Thích Bạch Trà xác thực trời sinh là tuyết phu hoa mạo (phu: da), băng cơ ngọc cốt. Ban đêm vào mùa hè ôm ngủ rất thoải mái, khiến Phó Minh Dã không dứt ra được.

Tuổi thọ của thần và trời đất tương đương nhau, Phó Minh Dã đã sớm quên ngày sinh nhật chân chính của mình. Sinh nhật này thật ra là bịa đặt khi xử lý chứng từ xác nhận thân phận con người, ngày hôm nay đối với hắn mà nói hầu như chả có bất luận ý nghĩa gì.

Nhưng nghĩ đến bà xã ở nhà còn rất nghiêm túc chăm chú tổ chức sinh nhật cho hắn, hết thảy lại ngập tràn ý nghĩa. Phó Dã Minh lập tức quăng hết công việc sang một bên, mã bất đình đề (liên tục không ngừng) gấp gáp chạy về nhà.

"Ây." Thích Bạch Trà dựa vào ngực hắn, nhẹ giọng nói, "Đừng lộn xộn, cà vạt còn chưa tháo ra đâu."

Một tay Phó Minh Dã kéo phăng cà vạt, bước đến bàn ăn ngồi xuống: "Làm nhiều vậy? Trà Trà ngày càng đức hạnh hơn rồi."

Thích Bạch Trà mím môi cười, ngồi xuống đối diện Phó Minh Dã: "Anh thích là được."

"Em làm, sao anh có thể không thích", Phó Minh Dã nói xong, vươn tay gắp đũa măng xuân trong đĩa. Thật ra hắn cũng đâu cần ăn thức ăn của loài người, nhưng chỉ vì đây là Trà Trà làm cho hắn, hắn chắc chắn phải ăn.

Hơn nữa, mọi thứ Trà Trà làm đều rất ngon.

Nhưng chiếc đũa đáng thương vừa duỗi được một nửa, đã bị Thích Bạch Trà đè cổ tay.

Phó Minh Dã dừng lại, ngẩng đầu nhìn cậu: "Sao vậy?"

Thích Bạch Trà giơ con dao cắt bánh, điềm đạm nói: "Trước tiên cầu nguyện đã."

Cậu dày công chuẩn bị buổi sinh nhật tỉ mỉ kỹ càng mất bao nhiêu thời gian như vậy, nào có đạo lý gạt đi nghi thức bánh kem mà trực tiếp vùi đầu vào ăn.

Mặc dù thanh niên này cầm một con dao nhựa, lời nói ra cũng rất nhỏ nhẹ, Phó Minh Dã lại nhìn ra một tư thế khác "Nếu anh không làm theo quy trình tôi sẽ trực tiếp chém chết anh".

Phó Minh Dã cân nhắc trong chốc lát, dè dặt buông đũa: "..... Được."

Người vợ nhỏ hắn cưới về, mọi mặt đều dịu dàng đến cùng cực, chưa từng tức giận, cùng lắm thỉnh thoảng chỉ không vui, mặc dù ngoài miệng cười rất tươi, cũng có thể khiến người khác cảm nhận được một cỗ hàn ý rợn người không biết giải thích ra sao.

Phó Minh Dã nào có thể nỡ làm Thích Bạch Trà không vui. Dù rằng hắn biết rõ lời ước nguyện này hoàn toàn chẳng có ai nghe được.

Thần có sinh mệnh dài vô tận, nhưng không có nghĩa sẽ không chết. Thần chết đi gọi là ngã xuống, chính xác là ba hồn bảy vía đều tan rã, thậm chí sẽ chẳng có kiếp sau.

Thần minh trêи đời này từng nhiều vô kể, tiên có thể hậu thiên tu luyện được, nhưng thần đều do bẩm sinh tạo thành, đại khái chia làm bốn loại.

Xuất hiện sớm nhất, lực lượng hùng mạnh nhất phải nói đến Tự Nhiên Chi Thần. Nhật nguyệt tinh thần (tinh thần: sao trời; tui muốn ghi vậy cho nó vần vần chút nha), phong lôi vũ tuyết, đều thuộc về thiên nhiên, Tự Nhiên Chi Thần là thượng cổ thần kỳ, chỉ biết trầm miên, rất khó chết được. Lấy Tuyết Thần làm ví dụ, trừ khi tất cả các sông băng trêи thế gian này đều tan chảy, núi tuyết sụp đổ, xã hội loài người không còn một mảnh tuyết, thời điểm ấy Tuyết Thần mới có thể tiêu vong.

Hiện tại Tự Nhiên Chi Thần trừ bỏ Tuyết Thần, toàn bộ đã ngủ mê mệt.

Bên cạnh Tự Nhiên Chi Thần còn có các động thực vật chết và vật chết hóa thành Vạn Vật Chi Thần, tỷ như Long Thần, Hoa Thần, Thụ Thần, Đăng Thần. Những vị thần này cũng đã chán ghét sự đổi thay của thế sự, toàn bộ lại chỉ biết chui vào ngủ ngủ ngủ và ngủ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!