Chương 18: (Vô Đề)

Nhưng anh rất keo kiệt

Chuyển ngữ: Mẫn Hạ Trấn

__________

Phó Minh Dã vào phòng tắm súc miệng tới tận ba lần, khi đi ra lòng vẫn còn sợ hãi: "Tại sao giấm lại chua thế chứ?"

"?"

Thích Bạch Trà mê man: "Chẳng lẽ giấm có vị ngọt à?"

Phó Minh Dã: "... Anh nói tại sao nó lại chua đến vậy."

"Theo đuổi thần tượng là hành vi của con người bình thường." Thích Bạch Trà ăn một miếng thịt bò, "Nhưng uống một bát giấm thì không phải."

Bất kỳ ai uống trọn một bát giấm đầy như thế đều sẽ bị chua đến mức phun hết ra ngoài.

Hiện tại, Phó Minh Dã không phải người, cũng chẳng phải thần, hắn là một vại giấm.

Hơn nữa vại giấm này hiện tại còn chưa phát tiết hết bất mãn. Phó Minh Dã không cãi nhau với Thích Bạch Trà, khi ghen tuông tức giận cũng chỉ có thể đòi lại ở trêи giường, nhưng bây giờ vì nguyên nhân cơ thể của Thích Bạch Trà, hắn chỉ có thể nhịn.

Ngay cả hương vị của hắn là gì đều viết rõ ràng trêи mặt.

Trong tivi đột nhiên truyền ra tiếng cười trầm thấp của một người đàn ông, ngả ngớn vô cùng.

Trêи màn hình lại hiện lên khuôn mặt mang mầm tai họa của Giang Nghiên, trang phục đỏ thẫm, tóc đen rối tung, điên đảo chúng sinh.

Phó Minh Dã phản ứng mãnh liệt: "Sao em còn chưa đổi kênh!"

Thích Bạch Trà: "Hả?"

"Em không nhìn thấy anh đang ghen à?" Phó Minh Dã không thể chịu đựng nổi bắt đầu lên án, cầm lấy điều khiển tivi, chuyển kênh sang bản tin thời sự.

Trêи tivi rốt cuộc cũng không còn xuất hiện khuôn mặt khiến Phó Minh Dã ghét cay ghét đắng nữa.

Thích Bạch Trà cắn đũa, sau đó buông xuống nói: "Em nhìn thấy rồi, anh uống một bát giấm lớn ơi là lớn, còn chạy đi nôn ra nữa."

"Chẳng lẽ không có chuyện gì mà đột nhiên anh lại đi uống giấm sao?" Phó Minh Dã căm phẫn nói, "Anh đang ám chỉ với em là anh ghen, em mau tới dỗ anh đi."

Thích Bạch Trà tuy biết nhưng vẫn ung dung: "Phó tiên sinh, anh là đang cố gợi việc này lên thì có."

Phó Minh Dã tủi thân nói: "Vậy mà em còn chưa dỗ dành anh. Em không chuyển kênh. Em không quan tâm tới cảm thụ của anh một chút nào."

Thích Bạch Trà kín đáo nở nụ cười, nhét một miếng thịt gà vào trong miệng.

Những lúc bình thường thế này, bộ dáng ghen tuông của Phó tiên sinh trông thật đáng yêu.

Còn về bộ dáng ghen tuông không bình thường... Đương nhiên chính là ném Thích Bạch Trà lên giường như vậy đó.

Khi Phó Minh Dã nhìn thấy Thích Bạch Trà thờ ơ hờ hững đang ăn uống rất chăm chú, biểu cảm càng thêm không thể tin được: "Ngay cả đồ ăn của anh mà em cũng chiếm luôn."

Ánh mắt hắn nhìn Thích Bạch Trà y như đang nhìn một tên đàn ông bạc tình bạc nghĩa.

Phó Minh Dã đột nhiên phản ứng lại, vẻ mặt trầm xuống: "Hiện tại em không thể ăn mấy món này, chẳng phải em nói đang ăn kiêng sao?"

Tay cầm đũa của Thích Bạch Trà hơi ngừng lại: "Nhưng em muốn ăn. Ai bảo anh mua nhiều như vậy làm gì."

Phó Minh Dã nhấn mạnh: "Em đang bị trĩ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!