Em càng cần lấy khăn giấy hơn
Chuyển ngữ: Mẫn Hạ Trấn
__________
Hai người lặng lẽ ôm lấy nhau, bầu không khí nhất thời trở nên vô cùng ấm áp.
Phó Minh Dã bất thình lình nói: "Em yên tâm, anh có biện pháp trị liệu."
Thích Bạch Trà: "Hả?"
Phó Minh Dã buông cậu ra, nhanh chóng mở ngăn kéo đầu giường, lấy ra một tuýp thuốc mỡ, nói: "Cái này có thể chữa được bệnh trĩ."
Thích Bạch Trà im lặng chăm chú nhìn hắn ba giây: "Trong ngăn kéo sao lại có loại đồ vật này?"
"Trà Trà, đợt trước khi em nói em có bệnh cũ, anh liền... khụ, anh vẫn luôn lưu tâm giúp em tìm thuốc mỡ trị liệu ở phương diện đó, cuối cùng cũng tìm được một loại rất có hiệu quả, đảm bảo chỉ cần thoa một chút là khỏi ngay. Ai ngờ khi anh tìm xong rồi em đã khỏi bệnh, không cần dùng nữa." Phó Minh Dã vừa nói vừa vặn thuốc mỡ, "Nhưng mà hiện tại chẳng phải sẽ phát huy được công dụng sao?
Nằm sấp xuống, cởi quần ra, anh bôi thuốc cho em."
Thực ra đây chỉ là một loại thuốc bôi trị trĩ bình thường mà thôi, không có tác dụng thần kỳ đến mức bôi một lần khỏi luôn. Tuýt thuốc này trước giờ hắn vẫn giấu giấu diếm diếm, vừa nãy thò tay lục lọi ngăn kéo đầu giường mới nhất thời nhớ ra.
Phó Minh Dã không đành lòng nhìn Thích Bạch Trà chịu đau đớn, tính toán muốn dùng thần lực chữa cho cậu.
Khốn nỗi Tà Thần cũng không phải Y Thần, không chuyên chữa trị, không thể cách không trị liệu, phải đặt tay vào miệng vết thương thi pháp, chỉ có thể lượn một vòng như vậy.
Trước khi kết hôn Phó Minh Dã đã có ý định muốn chữa trị cho Thích Bạch Trà, nhưng bởi mối quan hệ lúc đó của bọn họ chưa cho phép, hắn cũng không phải bác sĩ, không có lý do gì để đè người ta ra kiểm tra và thoa thuốc vào nơi bị thương tư mật đó.
"......" Thích Bạch Trà kinh hãi.
"Không được." Cậu uyển chuyển cự tuyệt, "Để lâu như vậy, chắc cũng hết hạn rồi."
"Không không, hạn sử dụng ba năm, bây giờ mới qua một năm chứ đâu." Phó Minh Dã trấn an cậu, "Mau nằm sấp xuống, bôi càng sớm càng tốt."
Thân thể Thích Bạch Trà cứng đờ: "Em tự làm."
Phó Minh Dã chân thành nói: "Không được. Chính em cũng không tiện bôi đâu."
Trà Trà tự mình bôi sao có thể được, thứ thực sự có thể chữa trị được là thần lực chứ không phải thuốc mỡ, nhất định phải do hắn làm.
Thích Bạch Trà gần như chết lặng.
Một giây sai sót này chẳng phải sẽ lộ tẩy hết sao? Cậu vốn đâu có bị trĩ.
Nhưng thật ra có thể làm thủ thuật che mắt tạo ra bộ dáng ốm yếu bệnh tật..... Thế nhưng với da mặt của Tuyết Thần đại nhân, có thể vứt hết liêm sỉ bịa ra lý do bị trĩ này đã là cực hạn của cậu rồi, muốn cậu gia tăng loại ảo tưởng kia trêи người mình... Thực sự không làm được.
Điều này đi ngược lại thần tính của cậu quá nhiều.
Do dự và khó xử của Thích Bạch Trà đều bị Phó Minh Dã thu vào mắt.
"Trà Trà không nên xấu hổ đúng không nào?" Phó Minh Dã pha trò, "Cũng đâu phải chưa từng thấy qua, đối diện với chồng mình sao cũng thẹn thùng vậy hở?"
Mặt Thích Bạch Trà đỏ ửng: "Không được nhìn."
Cậu nhỏ giọng nói: "Xấu."
Phó Minh Dã phì cười, kiên nhẫn nói: "Anh cũng có chê em bao giờ. Em còn phải nghĩ ngợi gì nữa?"
Thích Bạch Trà chịu không nổi ôn nhu dịu dàng của Phó Minh Dã.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!