Chương 15: (Vô Đề)

Anh rất lo lắng cho em mà

Chuyển ngữ: Mẫn Hạ Trấn

__________

"Trà Trà, Trà Trà?" Phó Minh Dã giơ năm ngón tay quơ quơ trước mặt cậu.

"Hả?" Thích Bạch Trà lấy lại tinh thần, mới phát hiện không biết Phó Minh Dã đã về từ lúc nào.

Cậu ngước mắt lên: "Anh về bao lâu rồi?"

"Vừa về liền trông thấy em đang ngẩn người, gọi em mấy lần đều không nghe." Phó Minh Dã nghi hoặc nhìn cậu, "Em đang suy nghĩ cái gì vậy?"

Thích Bạch Trà liếc mắt nhìn đồng hồ trêи tường, vậy mà đã gần bảy giờ tối rồi.

Chẳng qua chỉ ngồi nghĩ về hồi ức trong hành trình cùng Phó Minh Dã kể từ khi quen biết nhau đến khi yêu nhau, hai tiếng đồng hồ cứ thế bất tri bất giác trôi đi.

Ký ức tốt đẹp quả thực có thể làm cho con người ta quên mất thời gian. Mỗi phút mỗi giây mà cậu và Phó tiên sinh trải qua đều được cậu ghi nhớ hết sức rõ ràng, tình cảm chân thành sâu sắc ấy không thể trộn lẫn với một chút giả dối lừa lọc nào.

Độ hảo cảm hệ thống đưa ra và trái tim không tồn tại màu sắc của Phó tiên sinh..... Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Trước kia không phải cậu chưa từng có nghi ngờ, chỉ là hiện tại không thể không nhìn thẳng vào những thứ đã hiện diện.

Nhất định có vấn đề ở đâu đó.

Phó Minh Dã vô cùng nhạy bén: "Đám nhóc con trong trường học chọc em tức giận?"

Thoạt nhìn có vẻ Trà Trà đang có tâm sự.

Thích Bạch Trà lắc lắc đầu, đứng dậy nói: "Em đi nấu cơm."

"Tâm trạng không tốt còn làm cơm gì nữa." Phó Minh Dã ngăn cản cậu, "Đồ ăn ngon sẽ khiến lòng người dễ chịu hơn, hôm nay để anh làm cho."

Thích Bạch Trà nói: "Vậy thì tâm trạng em còn tồi tệ hơn."

Phó Minh Dã: "......"

Được rồi được rồi, hắn mà làm thì xấu hết cả thức ăn.

Phó Minh Dã sửa miệng: "Vậy đi ra ngoài ăn."

Thích Bạch Trà: "Em không muốn ra ngoài."

Phó Minh Dã nói: "Anh gọi người ta ship đồ đến."

"Không muốn ăn." Thích Bạch Trà cuộn thành một cụm là trà héo rũ, trở lại phòng ngủ, một tay đóng cửa lại.

Phó Minh Dã ngồi trong phòng khách nhíu mày.

Trà Trà rất ít khi buồn rầu đến mức này.

Hắn chọn cách gọi điện cho hiệu trưởng thăm dò tình hình.

Bởi vì thường nghe con người nói rằng khi đương chức sẽ hay trải qua một số trường hợp bị lãnh đạo áp bức, bất hòa với đồng nghiệp tại nơi làm việc, trước kia Phó Minh Dã trực tiếp cấp cho trường hai khu nhà dạy học, để hiệu trưởng không được phép khiến Thích Bạch Trà chịu bất cứ uất ức gì, nhất định phải chiếu cố người cho tốt.

Đối với sự xuất hiện của vị nhà giàu số một nào đó, hiệu trưởng bắt đầu vừa mừng vừa lo, đồng thời có chút bối rối. Thầy giáo Thích còn cần người khác chiếu cố chỗ nào chứ, nhân duyên của cậu là tốt nhất trong toàn thể hội đồng giáo viên, rất được hoan nghênh, là người được toàn bộ lãnh đạo đồng nghiệp học sinh quý mến.

Người có tính tình ôn hòa nhã nhặn như vậy, khi bọn họ nói chuyện trước mặt cậu cũng đều vô thức thả nhẹ thanh âm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!