Chương 14: (Vô Đề)

Từ nay về sau, anh chính là tiên sinh của em

Chuyển ngữ: Mẫn Hạ Trấn

__________

Xe đạp băng qua tầm bảy tám con ngõ, sau đó dừng lại trước một quán mì trong hẻm sâu.

Hẻm nhỏ này chỉ có vỏn vẹn vài hộ gia đình, mấy ông chú hàng xóm nằm trêи mây hóng mát, hai đứa trẻ con ngồi xổm trêи mặt đất gặm dưa hấu. Ở trung tâm có một nhà còn sáng đèn chính là quán mì đang mở cửa buôn bán.

Nói là quán mì, nhưng thật ra chỉ là nhà dân bên trong kê mấy cái bàn, treo đèn huỳnh quang, quạt điện lớn đặt ở cửa quay vù vù, trước cổng còn xích một con chó to lông vàng. Trong nhà đốt nhang muỗi, vài vị khách cởi trần húp mì sì sụp, bầu không khí tràn ngập mùi mồ hôi.

Nếu như không phải đã khảo sát trước rằng dân chúng bình luận ăn mì nhà này rất ngon, Phó Minh Dã có lẽ cả đời cũng sẽ không bao giờ bước vào loại địa phương này một lần nào.

Nơi Phó tổng dùng cơm ngày thường đương nhiên cao cấp ít người.

Quán này do một cặp vợ chồng khai trương, một nhà ba người ấm áp vui vẻ. Đứa nhỏ nằm bò ra bàn làm bài tập, ông chủ đang đứng trước một nồi mỳ lớn. Bà chủ đang lau dọn bàn, thoáng thấy có khách đứng ngoài cửa, vừa lau bàn vừa nhiệt tình chào hỏi: "Hoan nghênh đã tới, ngồi chỗ này đi, cái bàn này lát dọn xong luôn. Hai vị muốn ăn gì ——"

Bà chủ đứng thẳng dậy, dưới ánh đèn sáng thấy rõ khuôn mặt hai vị khách, ngây người trong chốc lát, nghĩ thầm, ui, hai chàng này tuấn tú ghê.

Phó Minh Dã hỏi Thích Bạch Trà: "Có ăn kiêng gì không?"

Thích Bạch Trà lắc đầu: "Anh quyết định đi."

Phó Minh Dã liền nói với bà chủ: "Hai bát mì thịt bò."

"Được rồi, có ngay có ngay."

Hai người ngồi xuống cái bàn vừa lau dọn xong, mỗi người ngồi một bên, vừa vặn đối diện nhau.

Thích Bạch Trà đánh giá hoàn cảnh xung quanh, có chút ngoài ý muốn: "Anh dẫn em tới chỗ này?"

Phó Minh Dã hơi hơi thấp thỏm: "Không vui sao? Nếu không thích chúng ta có thể đổi một quán....."

"Không." Thích Bạch Trà nói, "Em rất thích."

Cậu yêu thích mùi vị khói lửa như này.

"Chỉ là không nghĩ tới anh sẽ chọn tới một nơi như vậy." Thích Bạch Trà dừng lại một chút, uyển chuyển nói, "Thoạt nhìn anh không giống người sẽ lui tới nơi này."

Lẽ nào chơi sang thủ đoạn mới rồi? Đại thiếu gia thể nghiệm cuộc sống của người bình dân?

Thích Bạch Trà nguyên bản cũng không phải một đứa trẻ con, không đến mức mới chơi vài tiếng chiều nay đã bị mê hoặc.

Trái tim của người tên Phó Minh Dã này, cậu không nhìn thấy màu sắc.

"Đều là nơi ăn cơm cả thôi, có gì khác nhau đâu." Đối với Tà Thần đại nhân không cần ăn vẫn sống, bữa tiệc thịnh soạn Michelin hay quán ven đường căn bản không khác nhau là mấy, hắn nói, "Quan trọng không phải ăn cơm ở đâu, ăn cái gì, mà là người ăn cơm cùng anh là ai. Ngoài kia có bao nhiêu người phiền phức đáng ghét như vậy, cùng em ăn một bữa anh thấy vui vẻ hơn."

Thích Bạch Trà từ chối cho ý kiến.

Cậu nghĩ, đẳng cấp của người này còn rất cao, lời tâm tình ân ái gì cũng hạ bút thành văn được.

Nào ai biết Tà Thần đại nhân đâu có rành rọt nói lời đường mật, trêи Baidu đăng vô số lời tỏ tình trong bách khoa toàn thư, nhưng một câu này nói ra phát từ lòng chân thành.

Hai bát mì thịt bò nóng hôi hổi rất nhanh chóng được bưng lên bàn. Phó Minh Dã cầm lấy đôi đũa, không nói hai lời liền gắp thịt bò trong bát mình bỏ vào bát của Thích Bạch Trà.

Thích Bạch Trà nâng mắt: "Anh làm cái gì đấy?"

Phó Minh Dã rất tự nhiên nói: "Gắp thịt cho em mà." Đem những điều tốt nhất dành cho người mình thích, đây là châm ngôn tự Tà Thần đặt ra cho bản thân.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!