Đột nhiên cậu có chút vui vẻ
Chuyển ngữ: Mẫn Hạ Trấn
__________
Khởi đầu của bọn họ nguyên bản là một sự hiểu lầm hoàn mỹ. Không phải vừa gặp đã yêu như trong truyền thuyết, chẳng qua chỉ là một vị thần như tờ giấy trắng dựa theo phương thức theo đuổi người mình thích của nhân loại, vừa mới gặp gỡ một vị thần khác đang cô đơn nhàm chán coi hắn thành kẻ phong lưu sau đó đồng ý, thế gian lại có thêm một đôi tình nhân.
Có thể nói là phi thường qua loa cẩu thả.
Khi đó Phó Minh Dã còn không biết cái gì gọi là yêu, chỉ cảm thấy thanh niên trước mắt đây rất hợp nhãn duyên, muốn ở cạnh người ta. Thích Bạch Trà cũng không có ý định phát triển mối quan hệ tình cảm lâu dài với vị công tử nhà giàu này, qua ba tháng tự trải nghiệm sẽ chờ đối phương đề nghị chia tay, cậu sẽ lập tức rời đi.
Thích Bạch Trà càng không có ý định thành lập quan hệ thể xác với con người. Cậu chỉ muốn biết một chút xem loại trải nghiệm có người yêu như thế nào, nhưng chung quy sẽ không làm mấy chuyện thân mật quá giới hạn với những người vốn không có nền móng tình cảm.
Nếu như đối phương đưa ra yêu cầu thuộc phương diện này, cậu sẽ lập tức cự tuyệt. Nếu đối phương còn muốn cố chấp, cậu liền chia tay.
Thích Bạch Trà nghĩ ra đủ mọi loại giả thiết, chỉ là không nghĩ tới từ đầu chí cuối Phó Minh Dã chẳng hề đề cập qua.
Điều này không khoa học, một gã tra nam có sở thích ngủ thế nhưng không đề xuất nhu cầu lên giường.
Trêи thực tế, vị trạch thần vạn năm căn bản không biết giữa người với người trong lúc đó còn có thể làm loại sự tình này, ngay cả chiến lược theo đuổi tình yêu và hướng dẫn yêu đương hắn đều lên mạng tra —— Hắn cảm thấy chính mình là một thiên tài có khả năng học online trêи mạng.
Tà Thần không biết rõ tình yêu của xã hội loài người có cảm xúc ra sao, nhưng hắn muốn quan hệ giữa mình và Thích Bạch Trà trở nên tốt nhất, vì vậy hắn rất nỗ lực cố gắng tìm hiểu phương thức tăng tiến tình cảm hai người.
Ví dụ như tặng hoa, tặng kim cương, tặng xe, tặng nhà.
Thích Bạch Trà không chút cảm động nhận lấy mấy thứ này.
Cái này rất giống kịch bản mấy tên tra nam lấy tiền đập người, tiền của đối với thần minh sớm đã trở thành vật ngoài thân, có thể rung động đến cậu mới là lạ.
Một tháng sau khi xác nhận quan hệ yêu đương, bọn họ vẫn khách sáo xưng hô với đối phương là Phó tiên sinh, Thích tiên sinh, không dọn đến ở chung cùng nhau, không nắm tay cũng chưa từng hôn môi, tựa như người xa lạ nho nhã lễ độ, làm gì cũng như đang giải quyết việc công.
Thích Bạch Trà dần dần cảm thấy chán ngán, cho rằng mùi vị yêu đương chẳng qua cũng chỉ đến thế, không hiểu sao con người ta cũng chìm đắm vào tình yêu sâu đậm được như vậy.
Đang giữa lúc cậu chuẩn bị dấu chấm kết thúc cho mối quan hệ nhàm chán vô vị này, Phó Minh Dã đột nhiên thay đổi phương châm.
Tà Thần đơn thuần, nhưng không phải trì độn ngốc nghếch, hắn biết rõ cậu thanh niên hắn nhìn trúng không hề hứng thú với những bó hoa tươi hay đống tiền tài kia, vì thế muốn đổi một cách thức mới lấy lòng cậu.
Vốn dĩ hắn muốn mang đến cho Thích Bạch Trà những điều tốt nhất mà con người liệt kê ra, nhưng đối phương hình như rất vô tình. Tà Thần đại nhân vì thế mà buồn rầu một thời gian dài, không biết nên hành động từ đâu.
Tà Thần đại nhân thông minh bắt đầu tìm cố vấn tình cảm, hắn nhớ rõ trong công ty có một nhân viên tên Tiểu Lý quan hệ với bạn gái rất tốt. Rõ ràng bọn họ không có dư dả kinh tế, nhưng chung sống qua ngày lại rất vui vẻ hạnh phúc, tình cảm gắn bó keo sơn, Tà Thần đại nhân rất muốn biết vì sao.
Thời điểm khi Tiểu Lý bị chộp tới phòng làm việc tổng tài vẫn đang thấp thỏm dè dặt, còn tưởng chính mình lỡ làng phạm phải sai lầm gì, sau khi nghe được câu hỏi của Phó tổng, hắn suýt chút nữa cho rằng lỗ tai mình nghe lầm rồi.
Phó tổng ngày thường ít nói ít cười thế nhưng đang khiêm tốn thỉnh giáo hắn vì sao tình cảm giữa hắn và bạn gái lại tốt đến vậy?
Hắn cẩn thận trả lời: "Bởi vì, chúng tôi yêu mến nhau..."
Tà Thần đại nhân EQ bằng 0 hỏi: "Ngoại hình anh không đẹp trai, tiền cũng không nhiều, cô ấy vì sao lại yêu anh?"
Tiểu Lý: "......"
Không được, đây là cấp trêи, không thể đánh, đánh rồi hắn sẽ bị sa thải mất.
Tiểu Lý vắt hết óc nghĩ nghĩ: "Có thể là bởi vì tôi hay đưa cô ấy ra ngoài đi chơi, đi công viên trò chơi, thủy cung, vườn bách thú, cùng nhau đi dạo phố, ăn cơm, xem phim rạp, nói những lời yêu thương âu yếm cho cô ấy nghe, tôi còn tự tay làm mì cho cô ấy ăn..." Hắn vừa nói vừa cười ngây ngô, "Cô ấy liền cảm động chứ sao, sau đó cô ấy đáp ứng tôi, hì hì."
Tà Thần đại nhân nghi ngờ nói: "Chúng tôi không cần đi bộ dạo phố, tôi trực tiếp mua toàn bộ khu mua sắm đưa cho cậu ấy. Tôi cũng đi xem phim rạp cùng cậu ấy, mỗi lần đều đặt bao trước cả rạp chỉ còn hai người chúng tôi, tuyệt đối không có người khác quấy rầy. Mỗi lần chúng tôi đều đi nhà hàng cao cấp, hưởng thụ những món ngon mỹ vị sang quý nhất, hai hàng phục vụ đứng bên cạnh tùy thời tiếp đãi.
Vì sao cậu ấy vẫn không rung động?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!