Chương 1: Tuyết Thần

Cậu yêu một phàm nhân

Chuyển ngữ: Mẫn Hạ Trấn

__________

Mặt trời lặn với ánh vàng như thiêu đốt, những đám mây chiều cuộn vào nhau. Nắng hoàng hôn giữa hè phả xuống trần gian, bóng cây đung đưa trêи mặt đất màu vàng rực, không khí bị bao trùm bởi một cỗ nhiệt nóng bức.

Cửa hàng bánh ngọt Sweetheart nằm ở phụ cận trường trung học tại khu một Nam thành đang nghênh thời điểm làm việc bận bịu nhất của một ngày. Trong cửa hàng chật ních những cô cậu học trò vừa tan học, tốp năm tốp ba tụ hội ở đây, tràn ngập tiếng cười đùa náo động ầm ĩ cùng những tiếng khe khẽ thì thầm.

Nhân viên quầy thu ngân cúi đầu tìm tiền lẻ, vội đến sứt đầu mẻ trán, luôn phải nâng tay lau mồ hôi đầm đìa tuôn ra như suối, ngay cả thời gian dừng lại ngẩng đầu cho bớt mỏi nhức cũng không có.

Ngày nắng mạnh, ông chủ keo kiệt đến mức có điều hòa mà tiếc rẻ không thèm bật, nhân viên chỉ có hai người không nhiều hơn, bảo sao không bận rộn.

Cô gái đang hận chính mình không thể có tám tay như con bạch tuộc, trong cửa hàng bỗng nhiên ngầm ăn ý mà an tĩnh lại, trong nháy mắt cả tiếng hít thở đều nghe được rõ ràng.

Theo tiếng bước chân rất khẽ khàng, một giọng nam mát lạnh động lòng người từ đỉnh đầu rơi đến bên tai.

"Xin chào, tôi tới để lấy bánh sinh nhật đặt trước vào trưa nay."

Nhân viên thu tiền sửng sốt, vừa ngước mắt lên đã chạm phải một đôi mắt dịu dàng như nước.

Thanh niên với khuôn mặt tựa như băng tuyết điêu khắc tạo thành, so với mấy đại minh tinh thấy trêи TV hàng ngày còn đẹp hơn gấp bội. Màu da trắng đến mát lạnh, khí chất thanh lịch tao nhã, toàn thân toát ra một cỗ xuân thủy nhu hòa, lại giống như băng tuyết xa vời không thể với tới.

Nhân viên thu tiền dường như chết lặng, sự nhiệt tình trêи người nháy mắt rút cạn, trong phòng mát mẻ cứ như điều hòa đang bật phả ra một luồng gió lạnh.

Khách hàng khác đang đứng có cũng có biểu tình tương tự. Thanh niên này tựa như trời sinh đã có năng lực hấp dẫn mọi người, mặc kệ ai thấy cũng phải liếc mắt một lần, ngưng lại một hồi.

"Cô gái?" Thấy cô dại mặt ra không phản ứng, vẻ mặt thanh niên cũng không lộ ra tia tức giận, chỉ nhẹ nhàng nhắc nhở một lần nữa.

"À, vâng." Chị gái thu tiền phục hồi tinh thần, vội vã kiểm tra đơn đặt hàng giữa trưa, "Ngài là Thích tiên sinh phải không?"

Thích Bạch Trà gật đầu: "Phải."

"Xin chờ một chút, bánh gato đã chuẩn bị xong, tôi đi lấy cho ngài." Nhân viên thu tiền xoay người, cảm giác hai má mình bị thiêu đến lợi hại, trong lòng không kiềm nổi một đàn nai con đang chạy loạn.

Đây là lần đầu tiên cô gặp một đẳng cấp soái ca ở hiện thực à nha!

Thích Bạch Trà đợi tại chỗ, các vị khách khác cũng hoàn hồn trở lại, tiếp tục đi chọn đồ ngọt cho mình, chỉ là không ít nữ sinh vẫn đang lén lút liếc trộm người đàn ông cao lớn tuấn mỹ này, cũng có mấy người dũng cảm giơ điện thoại lên chụp ảnh tung vào nhóm bạn bè.

Lúc này, một đám học sinh đẩy cửa bước vào, thấy Thích Bạch Trà đứng ở quầy thu ngân, nhao nhao lộ vẻ mặt phấn khởi. Nữ sinh dẫn đầu ngạc nhiên nói: "Ơ, thầy Thích, thầy cũng đến mua bánh ngọt sao?"

Thích Bạch Trà ngoảnh đầu nhìn, thì ra là học trò mình.

Cậu đơn giản đáp một tiếng: "Ừ."

Thanh âm lành lạnh dễ chịu, mới có một chữ đã khiến lỗ tai người ta hoài cảm giác mềm mại ôn nhu.

Chị gái thu tiền xách theo một hộp đựng bánh ngọt quay trở lại, nghe thấy tiếng "thầy Thích", trong lòng ngạc nhiên đến lạ lùng. Bộ dáng thanh niên này quá trẻ, nếu thay trang phục giáo viên xuống, nói là học sinh trường trung học khu một cô cũng không tin, không nghĩ tới cậu ta lại là một thầy giáo.

Tuổi trẻ như vậy đã là giáo viên trung học, quả thật có tài có sắc.

Với sự tán thưởng giá trị về nhan sắc và tôn sùng tài hoa, cô đưa hộp bánh ngọt qua không khỏi nhiều lời thêm một câu: "Chúc ngài sinh nhật vui vẻ."

Thích Bạch Trà cười cười: "Cảm ơn. Có điều không phải sinh nhật tôi, hôm nay là sinh nhật đằng ấy nhà tôi."

Nhân viên bán hàng bị nụ cười này trực tiếp quật trúng, mạch máu không thông, thế nên chờ thời điểm cô nuốt trôi thông tin chàng thanh niên này có người trong lòng, Thích Bạch Trà đã xách hộp bánh gato đẩy cửa đi xa.

Thanh niên trước khi ra ngoài cửa vẫn cẩn thận dặn dò đám học sinh: "Không được la cà trêи đường quá lâu, về nhà sớm một chút."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!