Tạ Nhược Thủy hồi tưởng lại ngày đầu tiên gặp gỡ Ân Cự Sương. Khi ấy nàng vừa theo sư phụ học xong khóa sớm, nghe lão nhân gia lải nhải về việc kế thừa Thần Ngục, nói rằng phải có sức mạnh của hình ngục rèn luyện mới được.
Nói tóm lại là một đống đạo lý dài dòng, nàng thật sự thấy phiền phức nên đã lén hái mấy quả linh quả rồi hạ phàm, vừa đi vừa ném cho mấy con chó hoang dưới thế gian ăn. Nhìn chúng tranh giành nhau, nàng lại thấy có chút thú vị.
Từ khi sinh ra đã ở Thần giới bất biến, thật sự quá mức nhàm chán. Ngày ngày tu luyện vì thương sinh, vì trách nhiệm, chẳng có chút niềm vui nào. Đặc biệt là trong một ngàn năm nàng lười biếng tu luyện, Thần giới lại xuất hiện một Thái Sơ Thần Tôn kinh tài tuyệt diễm. Vị đó sinh ra đã có thần thai, thần cách tối cao, lại mang theo thần lực vô thượng.
Đã vậy vị đó còn là một mầm non cần cù khắc khổ, mỗi ngày chỉ biết tu luyện, không màng ngoại vật. Tất cả mọi người đều bị Thái Sơ Thần Tôn làm cho tự ti, đồng thời cũng sinh lòng ngưỡng mộ. Tất nhiên trong đó không bao gồm Tạ Nhược Thủy. Nàng cảm thấy một vị Thần Tôn lạnh lùng, không tình không dục chỉ biết tu luyện thì chẳng có gì hấp dẫn cả.
Huống hồ, Tạ Nhược Thủy nàng sau này kế thừa Thần Ngục, nước sông không phạm nước giếng với Thái Sơ Thần Tôn, càng không có cơ hội dây dưa. Vì thế nàng càng thêm không thích Phù Thanh. Đôi khi sau khi nghị sự tại Tam Sinh điện kết thúc, hai người vô tình chạm mặt, nàng cũng giả vờ như không thấy. Dù sao người phụ nữ bạc tình bạc hạnh đó chắc cũng chẳng bận tâm.
Theo phỏng đoán của nàng, từ lúc sinh ra đến khi chết đi, Thái Sơ Thần Tôn sẽ không có ai thực sự để trong lòng. Thần Tôn mà, lòng mang thiên hạ, chỉ có trách nhiệm mà thôi.
Thế nhưng nói trùng hợp cũng thật trùng hợp, khi nàng đang thong dong dạo chơi dưới hạ giới thì lại gặp được người phụ nữ bạch y tiên khí ngời ngời này. Bình thường Thái Sơ Thần Tôn bạch y nhẹ nhàng, thân không vật ngoài thân, cùng lắm chỉ có thần kiếm Sĩ Sương đi theo. Hôm nay lại kỳ lạ ôm một bình cam lộ mang từ Kỳ Sơn xa xôi, cùng một xấp dày... thoại bản nhân gian?
Lúc này Tạ Nhược Thủy tuy tính tình quái đản, không câu nệ tiểu tiết, nhưng so với mấy vạn năm sau thì vẫn còn chút hoạt bát và "nhân tính".
"Thái Sơ... Thần Tôn, xin hỏi Ngài ôm cam lộ và thoại bản để làm gì vậy?" Gương mặt kiều diễm của Tạ Nhược Thủy đầy vẻ trêu chọc không đứng đắn. Thường thì chỉ có mấy vị thần tiên đang tuổi tương tư mới lén lút xuống trần tìm thoại bản tài tử giai nhân, thậm chí là giấu giếm mấy quyển xuân cung đồ. Không ngờ vị Thái Sơ Thần Tôn thanh ngọc thoát tục này cũng làm chuyện này?
Lại còn làm một cách quang minh chính đại, không chút che giấu.
Bội phục, thật sự bội phục.
"Ngươi là ai?" Phù Thanh bị Tạ Nhược Thủy chặn đường, cuối cùng cũng khẽ nhướn mày, phóng tới một cái nhìn đạm mạc xa cách.
Được lắm, người này còn không thèm nhận ra mình. Tạ Nhược Thủy thầm gạch một dấu chéo lớn cho Phù Thanh trong lòng. Dù sao nàng cũng lớn hơn Phù Thanh mấy ngàn vạn tuổi, thế mà bị đối phương ngó lơ. Mối thù này nàng ghi lại.
Tạ Nhược Thủy nhếch môi cười khẽ: "Ta là... chỉ là kẻ qua đường thôi."
Phù Thanh gật đầu chào một cách lễ phép nhưng lạnh nhạt rồi nhanh chóng rời đi. Tạ Nhược Thủy nhìn theo bóng lưng nàng ta, cảm thấy người phụ nữ này cô độc như một khối băng trong suốt, đôi mắt luôn phủ một tầng sương mù dày đặc như núi xuân sau cơn mưa. Tổng kết lại bằng hai chữ: "Làm màu". Chỗ này nàng cũng ghi nhớ.
Tạ Nhược Thủy hậm hực hạ phàm, chẳng mấy chốc đã đến Trường Ngự Châu. Nơi đây đang là mùa đông, ngàn dặm đồng hoang bao phủ trong màn mưa phùn mênh mông. Phía đông ngoài thành, trên những ngọn núi đã kết một tầng băng giá. Nàng vốn nghĩ mùa đông lạnh lẽo sẽ không có mấy phàm nhân xuống phố, nào ngờ người dân ở đây ai nấy đều quấn mình như đòn bánh tét, vẻ mặt cuồng nhiệt chạy về cùng một hướng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!