Tiếng đàn sáo và nhạc khí im bặt sau đêm dài, ánh trăng sáng rọi như nước, một cành cây khô cao vút in hằn trên bầu trời xanh nhạt, trông như những vết nứt bằng văn trên nền sứ trắng.
Từng bước một tiếp cận tẩm điện của Ân Cửu Nhược, mái tóc bạc óng ả, nhẹ nhàng như tơ lụa của người phụ nữ kia dần dần biến lại thành màu đen nhánh như xưa.
Lại có trâm cài hoa mẫu đơn búi cao mái tóc dài, vết máu giữa lông mày bị che đi, khuôn mặt thanh lãnh tuyệt sắc kia hoàn toàn biến thành một dáng vẻ khác.
Phù Thanh nhớ rõ Tuế Ca gọi người này là tiểu Thập Tam, là người của tộc Cửu Vĩ Hồ.
Trên đường đi, Phù Thanh còn gặp được vài kẻ quen biết với tiểu Thập Tam, đều là Vương phi của Ân Cửu Nhược, bọn họ trêu chọc hỏi:
"Hôm nay lại đến phiên ngươi? Thật là vận may liên tục, tháng này ngươi đã được lật thẻ bài đến lần thứ ba rồi đấy, tỉ lệ một phần ba mươi sáu, điện hạ thật là quá mức sủng ái ngươi."
"Ai bảo người ta là Cửu Vĩ Hồ chứ, trời sinh mị hoặc, lại còn biết chơi loại trò chơi đó, điện hạ đương nhiên là thích rồi."
Phù Thanh hơi nheo mắt, không quá hiểu rõ loại trò chơi mà bọn họ nói rốt cuộc là gì, chỉ là sự khó chịu trong lòng dần dần phóng đại, thậm chí thấp thoáng có dấu hiệu mất khống chế.
Bên ngoài tẩm điện có vài tên thị vệ Ma tộc đi lại tuần tra, cầm đầu là Câu Ngọc. Nàng ta vừa nhìn thấy Phù Thanh đi tới, suy nghĩ một lát rồi nhận ra đây là vị "thê tử" thứ mười ba của Ân Cửu Nhược.
Đêm nay điện hạ lật thẻ bài, dường như chính là vị Vương phi này. Vị Vương phi này lại đặc biệt thích đến thăm điện hạ, bởi vậy người trong người ngoài đều đã quen mặt với người.
"Vương phi, người đã tới," Câu Ngọc biết diễn kịch phải diễn cho trọn bộ, lập tức cung cung kính kính chào hỏi.
"Ừm, điện hạ đâu?" Lòng bàn tay Phù Thanh giấu dưới lớp váy áo lộng lẫy, phức tạp khẽ siết chặt, trong đầu trống rỗng.
"Vừa rồi Vương phi thứ hai mươi bảy đến tìm điện hạ đi dạo hồ..."
Nhận thấy cảm xúc của "Thập Tam Vương phi" trùng xuống, Câu Ngọc ngắt lời tên thị vệ kia, chuyển sang nói:
"Điện hạ thực chất là có việc cần xử lý chính vụ nên đã rời đi, ngài ấy dặn nếu người tới thì hãy vào điện chờ trước, đừng để gió lạnh làm bị thương người."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!