Chương 48: (Vô Đề)

Mặc dù là trong tẩm điện cũng thắp đầy những ngọn hoa chúc không bao giờ tắt, Ân Cửu Nhược xoay người đứng dậy, khoác thêm áo ngoài rồi ngồi ngay ngắn bên mép giường, vẻ mặt đầy cảnh giác nhìn người nữ nhân mặc bào đen đang đứng cách mình năm bước chân.ㅤ

Chỉ thấy người nữ nhân ấy thần sắc lo sợ nghi hoặc, tựa như muốn rời đi nhưng lại do dự không thôi. Ân Cửu Nhược cúi đầu, ánh mắt âm trầm, hai lọn tóc mai rũ xuống. Mặc dù trong điện ánh đèn dầu sáng như đuốc, nhưng quanh người nàng vẫn toát ra ý vị lạnh lẽo như sương tuyết mùa đông.ㅤ

"Phù Thanh, ngươi nửa đêm chạy tới phòng ta, rốt cuộc là muốn làm cái gì?"ㅤ

Ngày ấy Phù Thanh đáp ứng làm thiếp, nàng đã đưa ra mấy nguyên tắc quy định, trong đó có việc nếu không có lệnh triệu tập thì không được tùy ý tới gặp nàng.ㅤ

Cũng may là hơn một năm nay, người nữ nhân này nhiều nhất cũng chỉ đứng từ xa nhìn chằm chằm nàng, những việc quá giới hạn khác cũng không nhiều, nên nàng cũng nhắm mắt làm ngơ, coi như vị "tiểu thiếp" Phù Thanh này căn bản không tồn tại.ㅤ

Quả nhiên là người nữ nhân này đã kiềm chế không được nữa, lại muốn chính thức thực hiện âm mưu quỷ kế gì sao? Nhịn hơn một năm, cuối cùng cũng đến giới hạn rồi sao?ㅤ

Lòng bàn tay Phù Thanh siết chặt, mắt thấy Ân Cửu Nhược thần sắc trầm mặc lạnh lẽo, đôi mắt đào hoa vốn đa tình nay chỉ chứa đựng sự đề phòng và chán ghét nồng đậm, trong lòng nàng không khỏi trào dâng những cơn đau vụn vặt, không kịch liệt nhưng kéo dài âm ỉ.ㅤ

Nàng vài lần muốn nói gì đó, nhưng trong đầu vẫn trống rỗng. Có thể nói cái gì đây? Nàng xác thực đã nảy sinh những ý tưởng dơ bẩn, muốn lại gần đối phương, muốn giam cầm đối phương bên cạnh mình.ㅤ

Chuyện tới nước này mới kịp dừng bước trước bờ vực, nhưng rốt cuộc vẫn không tránh khỏi việc bị đối phương phát hiện. Phù Thanh cười khổ trong lòng, tâm niệm vừa động, quả thật là vạn kiếp bất phục.ㅤ

"Thần Tôn, ngươi ngay cả một tiếng chào hỏi cũng không đánh đã đêm khuya tới thăm, rốt cuộc là có việc gì?" Thấy Phù Thanh chỉ đứng thẩn thờ, biểu tình nửa khổ sở nửa u uất, Ân Cửu Nhược không chút để ý ngắt lời, xưng hô cũng kịp thời đổi về thành "Thần Tôn".ㅤ

Trong tẩm điện, dưới ánh đèn mờ ảo đan xen, Ân Cửu Nhược tóc dài buông xõa, chỉ cần liếc mắt một cái là có thể thấy áo trong của nàng hơi hỗn loạn, cổ áo hơi mở để lộ làn da trắng như tuyết, dưới ánh đèn tỏa ra ánh sáng tinh tế như ngọc.ㅤ

Nếu là người bình thường, tất nhiên sẽ bị cảnh tượng này làm cho ý động khó nhịn, nảy sinh những suy nghĩ bất chính.ㅤ

Cũng may Ân Cửu Nhược sớm đã tâm lặng như nước, đối với vẻ đẹp khuynh quốc khuynh thành này xem như không thấy gì.ㅤ

Phù Thanh thu lại toàn bộ mùi hương tình độc mị hoặc quanh thân, ngũ quan thanh lãnh diễm lệ ẩn hiện trong bóng tối. Nàng không muốn bị Ân Cửu Nhược nhìn thấu tâm tư ph*ng đ*ng dâm loạn của mình, trong cơn lo sợ vô thố chỉ có thể im lặng thật lâu.ㅤ

"Chẳng lẽ là, Thần Tôn lại muốn thần không biết quỷ không hay xóa ký ức của ta, lại muốn nhất ý cô hành như vậy sao?"ㅤ

Phù Thanh lắc đầu. Nàng và Ân Cửu Nhược đều thiếu hụt một phần ký ức, trước đây nàng đã sai lầm khi cho rằng không có ký ức thì sẽ không có ba ngàn ưu phiền.ㅤ

Nhưng thật ra có những thứ đã khắc sâu vào tim, dù không có ký ức thì cuộc sống hằng ngày vẫn bồn chồn khó yên.ㅤ

Nàng tuyệt đối sẽ không bao giờ làm lại những việc ác khiến người ta chán ghét như vậy nữa.ㅤ

"Ta chỉ là nghĩ đến nhìn ngươi một chút," Phù Thanh chính mình cũng không nhận ra lời nói của nàng mang theo ý vị ủy khuất nồng đậm. Nàng đã đồng ý làm tiểu thiếp, nhưng suốt hơn một năm qua chưa từng chính thức gặp Ân Cửu Nhược lấy một lần. Tuy rằng nhìn từ xa một cái cũng đã đủ, nhưng lòng người vốn tham lam không biết đủ.ㅤ

Mặc kệ nàng đã bao nhiêu lần tĩnh tâm nhẫn nại, rốt cuộc vẫn không giữ được tâm trí vốn nên thanh tịnh vô dục vô cầu của mình.ㅤ

Đặc biệt là khi từng được Ân Cửu Nhược yêu thương nồng nhiệt, toàn tâm toàn ý, không chút giữ lại như thế, nàng đã nếm qua mùi vị đó nên giờ đây ngày đêm khó ngủ, càng khó ức chế nỗi lòng, mỗi thời mỗi khắc đều cảm thấy tim đập nhanh, nỗi đau thấu xương gặm nhấm tâm can.ㅤ

Ngoài cửa sổ, vầng trăng khuyết mông lung, cây bách trong đình viện đung đưa theo gió, bóng cây sắc nhọn như muốn cứa rách trái tim con người.ㅤ

Ân Cửu Nhược hít sâu một hơi, khoác áo đứng dậy, thuận tay thắp sáng thêm mấy ngọn đèn dưới hiên cửa sổ, khiến tẩm điện sáng rực như ban ngày.ㅤ

Con vẹt nhỏ vừa lúc từ trên mái nhà dát vàng bay xuống đậu lên vai nàng.ㅤ

"Ngươi chẳng lẽ không biết có người vào phòng sao?" Ân Cửu Nhược thấp giọng chất vấn con vẹt xanh vừa béo vừa tròn này.ㅤ

"Ta biết mà," vẹt nhỏ dậm chân trên vai Ân Cửu Nhược, "Ánh mắt của bổn vẹt tốt lắm nha."ㅤ

"Vậy sao ngươi không biết đường báo cho ta?"ㅤ

"Mùi trên người nàng thơm quá, ta bị hun đến choáng váng luôn rồi," vẹt nhỏ vẫn đúng lý hợp tình như trước.ㅤ

Ân Cửu Nhược: "..."ㅤ

Nàng xoay người định trực tiếp đuổi Phù Thanh đi, thì chóp mũi lập tức ngửi thấy mùi hương thanh ngọt quen thuộc.ㅤ

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!