"Tiểu Cửu, đó là con của ngươi và nàng ta sao?" Phù Thanh không thể khống chế bản thân, tiến lên vài bước, nỉ non chất vấn.
Gió tuyết tạt thẳng vào mặt, những hạt bụi ánh sáng quanh thân Phù Thanh tán loạn theo gió. Nghe thấy lời này, nàng như bị sét đánh ngang tai. Họ thành hôn còn chưa đầy một năm, vậy mà Ân Cửu Nhược đã để người khác có thai...
Nực cười thay, Phù Thanh vẫn luôn ôm ấp mong đợi, ảo tưởng rằng ngày rộng tháng dài thì cuối cùng cũng có thể vãn hồi được trái tim Tiểu Cửu.
Trên đường phố Bồng Lai người qua kẻ lại, những vệt sáng chập chờn lướt qua bên người Phù Thanh như hư vô. Nàng nhìn thấy nụ cười mang theo niềm vui sướng của Ân Cửu Nhược – một nụ cười mà nàng đã rất lâu không thấy, nhưng lại vô cùng khao khát được nhìn thấy lần nữa.
Nụ cười ấy mềm mại và rực rỡ, dường như có thể ngăn cách hết thảy âm thanh ồn ào xung quanh, khiến trong mắt Phù Thanh chỉ còn lại hình bóng của người mà nàng tâm tâm niệm niệm.
Nhưng Phù Thanh lại cảm thấy thực chất là chính mình đã trở nên quá yếu đuối và vô lực. Chỉ một cái nhíu mày hay nụ cười tùy ý của Tiểu Cửu cũng đủ khiến nàng trở nên mềm yếu, mềm đến mức chỉ muốn hòa tan vào thân thể người nọ, cùng người nọ đi đến những nơi thật xa xôi.
Thế nhưng, giấc mộng hoảng hốt ấy lại một lần nữa bị hiện thực lạnh băng đâm nát: Ân Cửu Nhược đang vui vẻ vì đứa con của nàng và kẻ khác sắp chào đời.
Đó là nụ cười không hề liên quan đến Phù Thanh, nhưng lại là nụ cười nàng đã chờ đợi từ rất lâu.
Nỗi bi thương to lớn cùng hạnh phúc vĩ đại ập đến cùng lúc, dễ dàng nghiền nát ảo mộng về việc hòa hợp của nàng.
Hóa ra, người nàng yêu sớm đã hưởng gió xuân ấm áp, còn nàng thì vẫn vây hãm trong lớp tuyết cũ lạnh giá.
Gió tuyết mịt mờ, tà áo trắng đã thấm đẫm hơi lạnh.
"Tam vương phi sắp sinh sao?" Một người Ma tộc bên cạnh vui mừng hỏi, rồi quay sang chắp tay chào Ân Cửu Nhược: "Chúc mừng điện hạ, chúc mừng điện hạ, đây chính là phúc khí của Ma giới ta."
Bồng Lai tiên cảnh mây mù lờ lững, mặc dù ở chốn phàm trần nơi trọc khí lắng xuống, nhưng nơi đây vẫn tràn ngập linh khí nhạt nhòa có thể gột rửa càn khôn.
Câu Ngọc đến báo tin, hậu tri hậu giác nhận thấy Phù Thanh đang đứng cách đó không xa. Phát giác không khí giữa điện hạ và Thần Tôn không ổn, nó đành phải xin lỗi và nhấn mạnh lại tầm quan trọng của sự việc.
"Điện hạ, vương nữ nói Tam vương phi vô cùng muốn ngài ở bên cạnh, rất hy vọng ngài là người đầu tiên nhìn thấy đứa trẻ ra đời."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!