Chương 45: (Vô Đề)

Tiếng nhạc vui mừng du dương uyển chuyển, một vầng trăng tròn sắc vàng kim cao cao treo lửng lơ trên bầu trời đêm sắp hửng đông của Ma giới.

​‎

Trăng tròn dễ thấy, nhưng sắc kim rực rỡ đến thế lại là hiếm gặp, như thể minh chứng cho một loại viên mãn an bình khó lòng tìm thấy.

​‎

Ân Cửu Nhược tùy ý phủi đi những giọt sương đọng trên vạt áo, thanh tuyến trầm thấp, mang theo sự kiên định và lạnh lẽo không thể xoay chuyển:

​‎

"Thần tôn, quy củ ta định ra ngươi nhanh như vậy đã quên rồi sao?"

​‎

"Ta... không có." Phù Thanh cụp mắt che giấu tầm mắt, chỉ có thể nhìn thấy đôi tay với đường gân cốt xinh đẹp lưu loát của Ân Cửu Nhược.

​‎

"Đã như vậy, ta đi vào phòng của ai, đều không có quan hệ gì với ngươi." Ngữ khí của Ân Cửu Nhược trầm tĩnh tự nhiên, nhưng lại lộ ra sự hờ hững thấu xương.

​‎

Giọng nói vừa dứt, cửa phòng đóng sầm lại, gió lạnh thổi động những dải lụa hồng trong phòng.

​‎

Phù Thanh nắm chặt chiếc chăn gấm màu đỏ thẫm, thân thể run lên từng đợt rét mướt.

​‎

Chẳng bao lâu sau, tiếng sáo trống lại vang lên lần nữa, quan lễ hôn lễ hô lớn:

​‎

"Nhất bái thiên địa."

​‎

"Nhị bái cao đường."

​‎

"Thê thê đối bái."

​‎

Là Ân Cửu Nhược đang cùng... ba mươi mấy người kia cử hành hôn lễ. Không biết đã cưới đến người thứ mấy rồi.

​‎

Trong chính điện Trấn Phong Lâu náo nhiệt ồn ào, nhưng chẳng cách nào mang đến chút niềm vui nào cho tiểu viện nơi Phù Thanh đang ở.

​‎

Ngồi bất động suốt một đêm đến mức ngón tay tê dại run rẩy, Phù Thanh vẫn trùm chiếc khăn voan đỏ, tầm mắt chỉ thấy nền đất xanh mướt được ánh nến soi rọi.

​‎

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!