Ma giới, ánh sáng bụi trần lấp lánh đầy trời kéo bóng dáng mọi người thành những mảng mông lung, xù xì như hình chiếu dưới đèn. ㅤ
ㅤ
Lễ quan hôn lễ đứng trên nham thạch ở nơi cao nhất, tay cầm hôn thư của Ân Cửu Nhược và Tuế Ca, bị cảnh tượng như sao sa rơi xuống này làm cho đầu ngón tay run rẩy. ㅤ
ㅤ
Tuyết đêm đậu trên vai, gió lạnh se sắt thổi tung vạt áo đỏ sương của nữ nhân. Trong mắt nàng lấp lánh tia đỏ b*nh h**n, vừa thanh cao thoát tục lại vừa diễm lệ đến cực điểm. ㅤ
ㅤ
"Tiểu Cửu, gả cho ta đi." ㅤ
ㅤ
Tuyết đêm rơi xuống lạo xạo như muối viên. Cánh tay trái cầm kiếm của Phù Thanh trong phút chốc rũ xuống vô lực, nàng không thể không dùng kiếm chống xuống đất để giữ vững thân mình, gian nan tiến tới một bước. ㅤ
ㅤ
Thế nhưng, Phù Thanh tiến lên một bước, Ân Cửu Nhược liền che chở Tuế Ca lùi lại một bước. ㅤ
ㅤ
Giọng nói khàn đặc của nữ nhân giống như đống tro tàn bùng lửa, như sấm sét nổ vang giữa đất bằng, rồi lại nhanh chóng tan biến vào hư không, để lại một mảnh hào quang loang lổ. ㅤ
ㅤ
Mọi người nghe thấy giọng nói suy nhược của Phù Thanh, càng nhận ra sóng to gió lớn ẩn giấu dưới lời nói ấy, khiến lòng người không khỏi trăm mối ngổn ngang, sinh lòng kính sợ. ㅤ
ㅤ
Ân Cửu Nhược kiên định lùi lại, mà Phù Thanh thì bước chân lảo đảo, gân cốt tay cầm kiếm rạn nứt, máu tươi cùng bụi sáng quẩn quanh. Nhưng nữ nhân ấy vẫn quật cường không chịu dừng bước. ㅤ
ㅤ
Đến khi thiếu nữ tế ra Nhật Nguyệt Kim Luân, lớp sương vàng sắc lạnh kề sát cổ Phù Thanh, nàng không chút cảm xúc mà cảnh cáo: ㅤ
ㅤ
"Tiến thêm một bước nữa, ta không ngại binh nhung tương kiến." ㅤ
ㅤ
Khói tuyết bao phủ, trên kiếm Sĩ Sương vết rạn điểm xuyết. Giọt máu đỏ trong mắt đen của Phù Thanh cũng hóa thành ánh sáng oánh oánh, mang lại vẻ trong trẻo trong thoáng chốc rồi lại hóa thành sắc đỏ thẫm nồng đậm hơn. ㅤ
ㅤ
"Tiểu Cửu, ngươi muốn giết ta sao?" Ngón út của Phù Thanh không ngừng run rẩy, máu từ kẽ tay nhỏ xuống như tỉnh, đôi mắt đỏ trống rỗng vô thần, nhưng vẫn theo bản năng tiến về phía Ân Cửu Nhược. ㅤ
ㅤ
"Ngươi lui lại đi, ta tự nhiên sẽ không thương tổn ngươi. Nếu ngươi khăng khăng tiến tới, ta phải bảo hộ thê tử của mình." ㅤ
ㅤ
"Bảo hộ thê tử?" Chiếc cổ trắng ngần như ngọc của Phù Thanh bị Kim Luân cắt qua, thần huyết tuôn rơi. Nàng gắt gao nhìn chằm chằm Ân Cửu Nhược, thấy đối phương dùng lực đến mức gân cốt trên mu bàn tay hiện rõ sắc bén. ㅤ
ㅤ
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!