MA GIỚI ĐẠI HỶ
- THẦN TÔN GIÁNG LÂM ㅤ
Thu lâm đưa tình, thanh hàn thấu xương, Ma giới ngược lại là một mảnh rực rỡ, rừng phong hoa tàn, nước chảy róc rách, càng có vàng bạc làm đất, bạch ngọc làm rèm. ㅤ
Núi đá san sát, hoa mộc sum suê, bởi vì thiếu chủ cùng Tu La vương nữ thành hôn, cơ hồ mỗi một chỗ sơn thủy phong cảnh đều lộ rõ bầu không khí đại hỉ nhiệt liệt. ㅤ
Trấn Phong Lâu toàn bộ được cải tạo mới lại, không còn cái loại sát khí trầm trầm tử khí đó nữa, mà là chạm vàng gọt ngọc, nơi chốn lộ ra vẻ vui mừng cùng khí thế rộng lớn. ㅤ
Ma tộc thiếu chủ cùng Tu La vương nữ tổ chức hôn lễ quốc khánh kéo dài chín chín tám mươi mốt ngày, đã làm cho khắp Cửu Châu đại lục đều biết, ngay cả tầm thường bá tánh hay tinh quái trong núi đều đối với quy trình hôn lễ rõ như lòng bàn tay. ㅤ
Đầu tiên là chuyến tuần du hôn lễ từ Tu La giới đến Ma giới, những họa sư liên hoàn họa, thư pháp gia, người kể chuyện cao cấp nhất Cửu Châu đều theo sát quan sát toàn bộ hành trình để sáng tác hôn lễ kỷ sự, loại có kèm tranh vẽ, còn được đặt tên là 《 Oanh Ca 》. ㅤ
Nghe nói chờ sau khi hôn lễ động phòng, còn có chuyến du lịch tuần trăng mật kéo dài ba năm, cũng sẽ được ghi chép lại toàn bộ. ㅤ
Tại thiên điện của Trấn Phong Lâu, đốt ớt lan, xông côi thảo, khói nghiêng sương giăng, lăng tơ lụa là, cảnh tượng xa hoa phung phí có thể thấy ở khắp nơi. ㅤ
Hơn mười vị tú nương đi theo bên cạnh Ân Cửu Nhược, lấy ra hết kiện hỷ phục này đến kiện hỷ phục khác cho nàng mặc thử, trường bào tay áo rộng, thâm y thướt tha, viên lãnh bào sam... ㅤ
Chỉ riêng một chiếc rương đã bày ra mấy chục kiện. ㅤ
"Nhiều hôn phục như vậy, mặc sao cho hết được?" Ân Cửu Nhược bị mùi hương trong điện xông đến đầu váng mắt hoa, gương mặt diễm lệ rực rỡ tràn đầy vẻ bất đắc dĩ. ㅤ
"Sao lại không hết được chứ," tú nương của tộc Tu La cười tươi vui vẻ hòa ái, "Ma sát điện hạ, tiểu vương nữ của chúng ta nói rồi, hết thảy đều theo ý của tiểu vương nữ mà làm, các ngươi còn phải đi tuần du khắp Cửu Châu, mỗi ngày thay một kiện hôn phục, chúng ta còn sợ không đủ đây này." ㅤ
Ân Cửu Nhược trầm mặc nhìn các thợ thêu hớn hở thay cho nàng một kiện hỷ phục khác, thật sự là thay quần áo suốt mấy ngày liền, đã đến mức tê liệt rồi. ㅤ
Bất quá, có thể thuận lợi thành thân là tốt rồi, chờ sau khi chính thức liên hôn cùng tộc Tu La, nguồn tiêu thụ linh quả đặc sản của Ma giới có thể được mở rộng rất lớn. ㅤ
Tuy rằng là chia lợi nhuận sáu bốn với tộc Tu La, nhưng chỉ cần kinh doanh thích đáng, có linh thạch là có thể chiêu binh mãi mã tốt hơn, tăng cường thực lực Ma giới, giúp tộc nhân khôi phục lại sau cuộc đại chiến năm xưa. ㅤ
Mà nàng cũng sẽ sau khi những việc này bụi trần định đoạt, đi vào quỹ đạo thì sẽ chuyên tâm tu luyện hơn, tranh thủ sớm ngày đạt được tư cách hấp thu truyền thừa của thượng cổ Ma Tôn. ㅤ
Hết thảy đều xứng đáng. ㅤ
Sau khi đợt thử xiêm y phối sức này hoàn thành, Ân Cửu Nhược rốt cuộc có được nửa phần thanh tịnh, vội vàng chậm rãi rời khỏi thiên điện, đi ra ngoài tản bộ. ㅤ
Từ xa, Tam Vương cũng mặc gấm vóc áo dài màu sắc tươi tắn đi tới, trên mặt cả ba người đều là vẻ mệt mỏi nhưng không giấu nổi ý mừng. ㅤ
"Điện hạ của ta ơi, sở hữu thiệp mời đều đã phát ra đi rồi, những tộc loại giao hảo với chúng ta đều sẽ cử người tham gia," Ưng Vương tận chức tận trách giới thiệu, "Nghe nói Thần tộc cũng sẽ có người tới, xem như là một bước tiến lớn để nối lại tình xưa. Về sau hòa bình phát triển, tái hiện cảnh tượng phồn vinh của tiểu thế giới này của chúng ta." ㅤ
"Dị giới phong ấn tạm thời ổn định, tiểu điện hạ lại tìm được mỹ nhân như ý, cái tâm già này của chúng ta cũng buông xuống được rồi, về sau còn có thể đi ra ngoài dạo chơi," Ưng Vương thập phần cảm khái. ㅤ
Ân Cửu Nhược dáng người như ngọc, tóc đen dùng trân châu đá quý địch quan búi cao thành đuôi ngựa, lưng đeo mỹ ngọc cấm bước, ánh lửa cùng băng sương trên bầu trời Ma giới phản chiếu làm dung mạo nàng càng thêm tinh xảo quý khí. ㅤ
"Ân, cần phải an bài thỏa đáng cho tất cả mọi người, nếu có phàm nhân bá tánh đến tham gia tiệc cưới, thì an bài ở khách đ**m ngoài giới nghỉ ngơi dùng cơm. Đến lúc đó, ta cùng Tuế Ca ra ngoài kính một chén rượu là được." ㅤ
Lang Vương vẫn là dáng vẻ trầm ổn mười phần: "Điện hạ nghĩ thật chu đáo, hiện giờ chúng ta thông thương với nhân giới, mậu dịch lui tới, lấy vật đổi vật đã bổ sung rất nhiều hao tổn sau đại chiến năm đó. Những năm qua sau khi điện hạ trở về, tỷ lệ sinh sản của dân cư Ma tộc đều tăng lên rất nhiều, tin rằng chúng ta về sau sẽ càng ngày càng tốt." ㅤ
Kình Vương ghét bỏ đẩy Lang Vương ra, tặc lưỡi hai tiếng nói: "Được rồi, ngày đại hỷ của điện hạ, nói ít mấy chuyện chính sự đó đi, hơn 500 năm qua điện hạ dốc hết tâm lực còn chưa đủ sao, để nàng nghỉ ngơi mấy ngày cho khuây khỏa." ㅤ
"Cũng đúng cũng đúng, là lão già ta lẩm cẩm rồi, vẫn chưa hỏi điện hạ ngươi cùng Tuế Ca vương nữ ở chung thế nào?" ㅤ
"Chúng ta... ở chung cũng tốt, nàng là cố nhân bạn cũ khi ta lưu lạc thế gian, lẫn nhau cũng coi như hiểu rõ tính khí đối phương." ㅤ
Kình Vương vốn đa sầu đa cảm đã sớm rưng rưng nước mắt: "Như vậy là tốt rồi, ngươi rốt cuộc có thể hoàn toàn cắt đứt quan hệ với đoạn tình cảm trước kia, về sau vị kia dù có nhận ra ngươi, thì cũng đã là người có nơi có chốn rồi, có thể làm gì được nữa chứ, chúc mừng điện hạ." ㅤ
"Đúng vậy, hoàn toàn không còn liên quan nữa," Ân Cửu Nhược cười nhạt rủ mắt, phát hiện chính mình đã có thể đối với Phù Thanh cười mà bỏ qua. ㅤ
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!