Chương 39: (Vô Đề)

​Cảnh trong mơ tại Hạc Sơn Tuyết vẫn luôn là băng giá thấu xương, nơi xa rừng hồng mai rực rỡ như lửa đỏ, sương lạnh lượn lờ quanh đỉnh núi cùng những điểm kim quang lấp lánh ẩn hiện.⠀

Trong trí nhớ, cây ngô đồng đã héo úa khô cằn, đóa sơn liên cũng chết khô bên ao nước của Cam Lộ Đài.⠀

Ba gã cơ quan tạo vật ở Cầm Đèn Đình Viện đang quét tuyết, Tiên Hạc đồng tử thỉnh thoảng cưỡi gió mà đi, chim cánh cụt chạy tới hành lang tính sổ sách, gấu đen thì hàm hậu ngây ngô cười.⠀

Ân Cửu Nhược mặc một chiếc áo khoác màu đen hợp với thời tiết lúc này, đứng giữa vùng phong tuyết vô biên lạnh lẽo trong mộng, lặng lẽ ngắm nhìn cảnh trí dường như đã cách mấy đời này.⠀

Một cỏ một cây đều mờ ảo, mang theo cảm giác ngăn cách không đủ chân thực, giống như người năm đó tu luyện, thành thân, bị thương rồi bỏ mạng ở nơi này vốn chẳng phải là Ân Cửu Nhược.⠀

Mà là một con ác quỷ khác bị nhốt tại nơi này, con ác quỷ bị một mũi tên xuyên tim, bị vô số lời nói dối đóng đinh tại chỗ không thể cử động.⠀

Ân Cửu Nhược thấy mình chỉ là một khách qua đường mà thôi, một khách qua đường may mắn được chứng kiến toàn bộ quá trình.⠀

Nơi xa, hai người ngồi vây quanh bàn hàn ngọc, còn có trà mới rót, hơi nóng bốc lên từ bát trà, phảng phất như chủ nhân nơi này chưa từng rời đi bao lâu.⠀

Ân Cửu Nhược thấy dấu chân mình đạp trên tuyết, xúc cảm chân thật, bóng đè của Vô Cực Sơn quả nhiên lợi hại, không hổ là đệ nhất tiên sơn của Cửu Châu, thế mà lại kéo Ân Cửu Nhược cùng "Vong Cơ" vào chung một giấc mộng.⠀

Không muốn bại lộ năng lực thanh tỉnh trong bóng đè, Ân Cửu Nhược duy trì trạng thái mơ màng, trong đôi mắt đào hoa giấu đi sự mông lung hư ảo, biểu hiện không khác gì người thường vô tình lọt vào giấc mộng.⠀

"Nơi này là Vô Cực Tiên Sơn sao? Tuyết thật lớn, có chút lạnh," Ân Cửu Nhược nỉ non thốt ra lời nhỏ nhẹ, đi về phía trước hai bước rồi lại như không phân biệt được phương hướng mà dừng lại tại chỗ.⠀

Phù Thanh đứng sau lưng Ân Cửu Nhược, vạt áo trắng như sương, lòng nàng thắt lại một chút.⠀

Lần này bóng đè do Phù Thanh cưỡng ép xây dựng thành hình dáng của Hạc Sơn Tuyết, nếu Ma Sát là Tiểu Cửu, lẽ ra không nên không nhận ra nơi này.⠀

"Ta cũng không rõ, chúng ta đi tiếp vào trong xem sao," Phù Thanh cũng không muốn đánh rắn động cỏ, chỉ âm thầm dẫn dắt Ân Cửu Nhược đi vào sâu bên trong.⠀

Ánh trăng lạnh lẽo chiếu lên người hai người, tóc đen của Ân Cửu Nhược bị gió đông thổi bay, Phù Thanh bước đi nhanh hơn một chút, liền ngửi thấy mùi hương thoang thoảng như hoa bao phủ trong tuyết lạnh.⠀

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!