Chương 36: (Vô Đề)

A Dẫn và Ân Cửu Nhược ngồi đối diện trong lều trại, xung quanh yên tĩnh đến lạ. Ánh nến lay động chiếu lên hai bóng người kề sát, thân mật không khe hở.

"Sao vậy, bị dọa đứng hình rồi à? Không ngờ tới tham gia một buổi tương thân long trọng như vậy, lại còn gặp phải người có liên quan tới lão tình nhân của mình?"

A Dẫn lúc ẩn lúc hiện, ra hiệu trong lều không có người ngoài, muốn nói gì thì nói.

"Phù Thanh là Thái Sơ Thần Tôn?"

Ân Cửu Nhược vẻ mặt không dám tin.

Nàng vốn đã bổ sung kha khá thường thức về Thần giới. Trong thiên hạ, Thần tộc là chí tôn. Hiện nay Thần giới chia làm thượng giới và hạ giới.

Thượng giới là thần, hạ giới là tiên. Người tu nhân đạo trước tiên phải thành tiên, tiên lại ngộ đạo, mới có khả năng phong thần.

Kẻ đã thành thần có thể dẫn động lực lượng thiên địa, gần như bất tử bất diệt, không có khuyết điểm gì.

Chỉ là vì quá cường đại, Thiên Đạo hạn chế bọn họ không được tùy tiện giáng thần xuống thế gian, nếu không sẽ dẫn tới tai họa và thần phạt.

Mà Thái Sơ Thần Tôn chính là thần thai trời sinh, địa vị tối cao, cư ngụ ở Tam Thập Lục Trọng Thiên, giữ gìn sự vận hành ổn định của Thiên Đạo.

Thực lực của nàng cực kỳ kh*ng b*. Năm đó lục đạo hỗn loạn, nàng một mình lực chiến mười vạn tiên, yêu, ma cùng các chủng tộc khác.

Sau đó, lục đạo tam giới mới dần dần khôi phục trật tự, không còn dám tùy tiện khai chiến.

Nhưng đó là nhân vật trong truyền thuyết, gần vạn năm nay chưa từng có động tĩnh gì. Thế hệ trẻ hiện giờ chưa ai từng gặp nàng, thậm chí còn suy đoán liệu nàng có giống vài vị thần tôn khác, vì nguyên nhân đặc thù nào đó mà đã vẫn lạc hay không.

"Ta còn rảnh rỗi đến mức bịa chuyện lừa ngươi à?"

A Dẫn chống một tay lên bàn nhỏ, giọng chắc nịch.

"Nếu không phải ta biết trước tin này, ta đã chẳng thèm tới Vô Cực Tiên Sơn, nhìn đám nữ nhân hoa hòe lộng lẫy kia làm gì."

"Phù Thanh đó… thật sự là người từng có dây dưa sâu đậm với ta khi trước sao?"

Ân Cửu Nhược lộ vẻ hoài nghi. Hàng mi dài rũ xuống, trong bóng đêm dày đặc như một tấm rèm.

"Hừ, chứ còn ai vào đây nữa."

A Dẫn tặc lưỡi, hạ giọng nói:

"Cửu Vĩ Hồ tộc bọn ta là chi nhánh của Thần tộc, tin tức rất linh thông. Trường Phạn Đạo Tôn chính là Phù Thanh hạ giới rèn luyện thân thể. Nàng hoàn thành nhiệm vụ ở hạ giới, tự nhiên sẽ quay về Tam Thập Lục Trọng Thiên."

"Hoàn thành… nhiệm vụ?"

Ân Cửu Nhược chần chừ lặp lại, suy nghĩ trôi đi rất xa.

Mối tình từng khiến nàng đau thấu tâm can, với người khác mà nói, chẳng qua chỉ là một lần nhiệm vụ ở hạ giới.

Thật châm chọc, cũng thật nực cười.

May mà những ký ức ấy đã dần phai mờ theo thời gian, không cố ý nhớ lại thì cũng trở nên mơ hồ.

Chỉ là năm xưa năm cũ, vẫn dễ để lại chút vết thương cũ.

Giống như lúc đi đường đụng phải góc bàn — đau một chút, lần sau sẽ nhớ mà tránh.

"Vùng ngoài giới tràn ngập ma khí, ngươi hiểu mà. Kỳ thực nơi đó không thuộc về thế giới của chúng ta, chỉ là ma khí trong đó có vài phần tương đồng với Ma tộc các ngươi. Đây cũng là… lý do máu của ngươi có tác dụng."

Ân Cửu Nhược gật đầu, cười nhìn bầu trời đêm đầy sao:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!