Chương 34: (Vô Đề)

"Cưới hết về?"

Ân Cửu Nhược suýt nữa thì ngồi không vững, đau đầu xoa xoa trán.

"Hai vị thúc thúc, các nàng đều là đế cơ, vương nữ của các tộc, thân phận cao quý như vậy, sao có thể cam tâm cùng gả cho một người?"

"Ừm, điện hạ nói cũng có lý."

Kình Vương cười khà khà, vẻ mặt như không đứng đắn mà lại rất nghiêm túc.

"Nhưng mấy vị vương nữ đó đều vô cùng nhiệt tình. Hiện tại ngài vừa có tài vừa có mạo, lại là người thừa kế duy nhất của Ma giới, nói trắng ra thì… bây giờ có ai không thèm nhỏ dãi ngài chứ?"

"Đúng vậy, điện hạ xem cái này."

Ưng Vương lấy từ túi trữ vật ra một hộp quà chạm khắc tinh xảo, đưa cho Ân Cửu Nhược.

"Đây là lễ đáp của Tu La vương nữ."

Mở hộp ra, bên trong đặt tám đóa kỳ hoa dị thảo nở rộ ở các mùa khác nhau, tất cả đều được điêu khắc từ mỹ ngọc thượng hạng.

Chỉ có một đôi là đào hoa đặc hữu của phàm giới, cánh hoa hồng nhạt xen lẫn trắng ngà, từng tầng từng lớp, đẹp đến rung động lòng người.

"Kỳ hoa hồn… một đôi đào hoa?"

Ân Cửu Nhược cầm đôi đào hoa ngọc lên, chỉ cảm thấy đầu ngón tay hơi ấm, mơ hồ như có hương hoa lan tỏa.

"Vị Tu La vương nữ đó đặc biệt si mê đào hoa."

Ưng Vương giải thích.

"Nàng tặng điện hạ món này, mong ngài cũng có thể thưởng thức được vài phần vẻ đẹp sinh cơ rực rỡ ấy."

Ân Cửu Nhược rũ mắt trầm ngâm giây lát. Dưới ngọc quan, vài sợi tóc mai rủ xuống bên gò má trắng như ngọc tuyết, vẻ ưu nhã quý khí vẫn phảng phất nét u buồn.

"Ta nghe nói Tu La giới khí hậu khắc nghiệt, cằn cỗi không cỏ mọc. Đợi ta dùng căn nguyên lực của Ma giới trồng đào hoa, rồi gửi sang Tu La giới, coi như đáp lễ vị vương nữ kia."

Lần này, ánh mắt hai vị vương đều sáng rực lên.

Điện hạ nhà họ quả nhiên rất biết cách xử lý. Lễ thượng vãng lai, qua lại có đi có về, chẳng phải dễ nảy sinh tình cảm hay sao?

"Hảo hảo hảo."

Kình Vương vỗ tay cười lớn.

"Điện hạ tiện thể nghĩ xem nên đáp lễ các vị vương nữ, đế cơ khác thế nào. Chúng ta nhất định phải một lưới bắt hết."

"Điện hạ cứ yên tâm."

Ưng Vương nghiêm túc nói.

"Có hai chúng ta giúp ngài bày mưu tính kế, chuyện thành thân cứ từng bước mà làm. Nhiều lần rồi sẽ quen. Huống chi, hiện tại ngài chưa thích chưa động lòng, nhưng ở chung lâu ngày, sớm muộn gì cũng sẽ có tình cảm."

Ân Cửu Nhược: "……"

Đời này xem ra là mệnh thành thân rồi.

———

Thần giới, nhân duyên điện của Nguyệt Lão bỗng nổi lên một trận cuồng phong. Hoa cỏ không lý do gì mà rơi rụng đầy đất, thanh trọc nhị khí hỗn loạn vô trật tự.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!