A Dẫn ngáp dài bước ra, cái đuôi lông trắng còn chưa kịp thu lại, theo động tác kinh ngạc của chủ nhân mà khẽ vung vẩy.
"Trường Phạn đạo tôn, trên đời này làm gì có đạo lý nhị hôn mà vẫn là với cùng một người? Nói ra chẳng sợ bị thiên hạ chê cười sao?"
"Huống chi đạo tôn cũng rõ ràng, Cửu Nhược là ma, là dị loại trong mắt các ngươi. Ngươi thật sự muốn cùng Cửu Nhược thành thân, vậy phải đối mặt với chính đạo nhân sĩ thế nào?"
A Dẫn sờ sờ cái đuôi rồi thu lại, "Chi bằng đạo tôn tác thành cho người khác, giúp ta và Cửu Nhược chuẩn bị hôn yến đi. Thanh Khâu ta nhất định sẽ hồi lễ ngươi một phần đại lễ."
Dưới gốc liễu, nữ nhân mặc một thân bạch y giản dị. Dù tâm tư chập chờn bất an, cả người nàng vẫn thoát tục, độc lập, tựa như không nhiễm bụi trần.
Ân Cửu Nhược rốt cuộc cũng nhìn thấy trong mắt nữ nhân kia thứ cảm xúc bị đè nén không phát ra, nhưng lại nóng bỏng đến mức khiến người ta mệt mỏi đau đớn.
Chỉ thoáng qua trong chớp mắt, như ảo ảnh trong mộng. Trước mặt Phù Thanh, nàng vẫn là bầu trời quang đãng trăng sáng, khắc chế mà thuần khiết.
Rất lâu sau, Phù Thanh lặng lẽ nhìn Ân Cửu Nhược, giọng mềm nhẹ, thong dong mà kiên định:
"Tiểu Cửu, để ta bù đắp cho ngươi."
Nàng hiểu rõ Tiểu Cửu ở bên nàng chỉ là gặp dịp thì diễn, nhưng chỉ cần nàng chịu cùng nàng diễn tiếp cũng tốt.
Diễn một đời, thì có thể ở bên nhau một đời.
Chỉ cần còn ở bên nhau, các nàng sớm muộn gì cũng có thể hòa hảo như ban đầu, có được hạnh phúc viên mãn.
A Dẫn ngước nhìn bầu trời, lạnh lùng cười một tiếng:
"Ai cần ngươi bù đắp? Đạo tôn không khỏi quá coi mình là quan trọng. Có người xem ngươi như bảo bối, nhưng cũng có người, trong mắt ngươi còn chẳng bằng một cọng cỏ."
Lúc này trăng nghiêng bóng đổ, đêm dài như nước. Trên mặt hồ cách đó không xa, từng chiếc từng chiếc hoa đăng đủ hình dáng trôi nổi, ánh sáng lúc tỏ lúc mờ, lập lòe chớp tắt.
Phù Thanh khẽ cúi đầu, tu vi ép xuống mức gần như phàm nhân. Hai canh giờ gió lạnh thổi qua, khiến khóe mắt thon dài của nàng đỏ lên ươn ướt, mang vẻ đẹp mong manh như sắp vỡ.
Thế nhưng dù vậy, quanh thân nàng vẫn có khí chất cao cao tại thượng, lạnh nhạt xa cách. Gương mặt thanh lãnh như sương dường như đang nói với Ân Cửu Nhược:
"Ta muốn ngươi chỉ có thể yêu ta."
Trên xe lăn, Ân Cửu Nhược nghiêng đầu cười, linh động phiêu dật, như một cơn gió sắp bay đi.
Bù đắp cho nàng ư?
Những lời tương tự, nàng đã nghe không biết bao nhiêu lần rồi.
Nói tốt cùng nhau đi xem triển lãm cơ quan, cuối cùng Phù Thanh lại đi cùng Thẩm Thương Ly.
Đúng vậy, chỉ là một triển lãm bình thường thôi, hai suất, ai đi với ai chẳng phải đi. Dưới Ma Tâm Tháp mười năm, Phù Thanh dịu dàng an ủi nàng, nói rằng mình sẽ quay lại.
Vì thế nàng chống chọi trong bóng tối, luôn mong chờ một ngọn nến được thắp sáng.
Khi Phù Thanh nói sẽ không thành thân cùng Thẩm Thương Ly, nàng đã vui mừng đến nhường nào.
Còn kết cục thì sao……
"Tiểu Cửu, tin ta thêm một lần nữa," Phù Thanh khẽ nhíu mày, thần sắc nghiêm túc trang trọng, "Ta sẽ khiến ngươi vui vẻ."
Ân Cửu Nhược thất thần nghịch tay áo, hàng mi dài rũ xuống, trong mắt là một mảnh u ám.
Tin Phù Thanh sao?
Tin Phù Thanh, kết cục là bị giam cầm mười năm, ngay cả bằng hữu thân nhất cũng là giả dối.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!